Biết Ôsin ĐẺ THUÊ rắp tâm thế chỗ vợ, chồng nói: ” Cô bỏ ngay cái ý định đó đi, không đời nào tôi bỏ vợ để rước cô về đâu. Kẻ không có nhân cách như cô chỉ như cái giẻ chùi chân thôi.”

Tùng lấy Lan gần một năm, hai vợ chồng thả cửa mãi không thấy gì mới lôi nhau đi khám, ai ngờ lại phải nghe cái tin sét đánh...

114

– Bác sĩ nói sao hả em?
Lan ôm chồng khóc nức nở, nói đứt đoạn từng chữ:
– Em… bị… vô sinh.
– Sao như thế được, để anh vào hỏi lại, nhỡ người ta nhầm kết quả với ai thì sao.
– Tử cung của em bị dị tật bẩm sinh… nên không mang thai được. Giờ chỉ còn cách tìm người đẻ thuê thôi.
Hai vợ chồng cứ đứng ôm nhau khóc, chẳng biết phải đối mặt với sự thật này thế nào.

Tùng lấy Lan gần một năm, hai vợ chồng thả cửa mãi không thấy gì mới lôi nhau đi khám, ai ngờ lại phải nghe cái tin sét đánh ấy.

Từ ngày đó, Lan lầm lì ít nói cười và hầu như chẳng quan tâm đến công việc hay chuyện gia đình nữa. Thương vợ, Tùng về quê nhờ tìm một cô ô sin để nấu nướng, dọn dẹp giúp. Chọn tới chọn lui, cuối cùng anh quyết định đưa về nhà cô bé tên Phương, mặt mũi trắng trẻo, cao ráo, nhanh nhẹn và được việc lắm. Tuy Phương mới 19 tuổi nhưng đã có một đời chồng, con bé yêu sớm, lấy vội rồi cũng ly hôn nhanh chóng.

Phương ở nhà Lan được nửa tháng thì bỗng một hôm cô vỗ vai chồng nói nhỏ:
– Hay mình nhờ cái Phương đẻ thuê cho đứa con?
– Em nói cái gì cơ?

Tùng vừa nghe thấy thế liền nhảy ngược lên còn Lan thì cứ bình tĩnh như không.
– Bố mẹ dạo này mong có cháu bế lắm rồi, không trì hoãn được nữa. Suy đi tính lại em thấy nó là người hợp lý nhất vì ở cùng nhà với mình mà tính tình cũng không đến nỗi nào. Mình đi thụ tinh nhân tạo chứ em có cho anh ngủ với nó đâu. Thôi, cứ để em lựa lời nói khéo xem sao.
Tùng thấy vợ quyết tâm quá mà trong lời nói của cô cũng có phần đúng nên đành im lặng để Lan toàn quyền giải quyết.

Ngay tối ấy, Lan gọi cô giúp việc ra ngoài hiên dò hỏi:
– Ở quê em còn 3 đứa em đang đi học phải không? Lương gửi về cho bố mẹ chắc chẳng đủ tiêu đâu nhỉ?

Phương ngập ngừng một lát rồi mới bảo:
– Bố em bị ngã gãy chân tháng trước, giờ trong nhà chẳng còn tiền, 1 đứa em của em sắp phải nghỉ học rồi.
– Thế này nhé, nếu em đồng ý đẻ thuê cho chị một đứa con thì chị sẽ cho em 500 triệu.

Số tiền quá lớn ấy có nằm mơ Phương cũng chưa từng nghĩ tới, cô tròn mắt lên định nói gì đó nhưng rồi lại cúi gằm mặt xuống:
– Nhưng… em… sợ…
– Cứ suy nghĩ đi, chị không ép buộc gì em cả.

Ấy thế mà không ngờ chỉ 2 ngày sau Lan lại nhận được cái gật đầu từ cô giúp việc. Hai vợ chồng cô nhanh chóng dẫn Phương đi làm giấy tờ thủ tục và vào viện chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ.

Sau bao nhiêu cố gắng thì cái ngày nghe bác sĩ thông báo thai đã được gần 2 tháng, phát triển bình thường Lan vỡ òa trong niềm hạnh phúc, cảm giác như chính mình là người mang thai.

Mong mỏi ngày đứa con trong bụng Phương chào đời, vợ chồng Lan cung phụng, hầu hạ cô chẳng khác gì một bà hoàng. Từ người giúp việc, Phương được ăn sung mặc sướng, muốn gì có đấy và tất nhiên, không phải làm việc nhà. Nhưng ở đời chẳng ai biết được chữ ngờ, nếm trải cảm giác được hầu hạ, chiều chuộng Phương lại nảy ra trong đầu cái âm mưu không an phận làm người đẻ thuê nữa mà muốn thay thế chỗ của bà chủ luôn.

Cứ lúc nào Lan không có nhà, Phương lại nhân cơ hội mặc mấy bộ đồ thiếu vải lượn lờ trước mặt Tùng, hết kêu đau lưng lại đến đau bụng để anh ở cạnh chăm sóc. Về sau, Tùng nhận ra ả cố tình giả vờ nên lảng tránh, mấy lần nói với vợ nhưng Lan cứ chủ quan bảo:
– Chắc anh hiểu nhầm thôi chứ cái Phương thật thà thế làm sao nghĩ ra được mưu mô.

Lan chẳng mảy may nghĩ gì, cứ vô tư đi công tác, giao chồng cho ác. Bẵng đi một thời gian, ngày Phương sinh con được 2 tháng thì Lan có chuyến công tác đột xuất phải đi 3 ngày. Để chồng một mình ở nhà chăm đứa nhỏ, cô không yên tâm nên cứ phải dặn đi dặn lại từ thứ nhỏ nhất.

Vớ được cơ hội ngàn năm có một, đến tối ngày thứ 2, Phương mặc ngay cái váy ngủ hai dây nằm trong phòng với con rồi giả vờ nói lớn:
– Anh Tùng ơi, vào giúp em với.

Tưởng thằng bé có chuyện, anh ba chân bốn cẳng chạy vào ngay:
– Thằng Tôm bị sao hả em?
– Không, mấy ngày nay em mệt quá, đau hết nửa người mà lại mất sữa. Anh giúp em đấm lưng một tí có được không?

Phương ngồi trên giường ưỡn ẹo, ngả ngớn rồi gạt 1 bên dây áo xuống hững hờ. Nhìn thấy cảnh ấy, Tùng chẳng rung động gì còn bảo:
– Em định làm gì vậy?
– Anh chẳng có mắt nhìn người gì. So sánh về ngoại hình, em mơn mởn, trẻ trung hơn chị ấy gấp mấy lần, lại còn là mẹ đẻ của thằng bé nữa. Nếu anh lấy em thì có phải là gia đình hạnh phúc, vẹn toàn không?

Tùng gằn giọng:
– Cô quên mình chỉ là người mang thai hộ thôi à? Lan mới là mẹ đẻ của thằng bé.

Thấy thế, Phương liền dịu giọng xuống nước:
– Thôi được rồi, em không cần thế chỗ của chị ấy nữa. Đêm nay anh ngủ bên này với mẹ con em được không? Chị Lan không biết được đâu, dù gì em cũng hết thời gian kiêng cữ rồi nên sẽ phục vụ anh tới bến.

Phương đặt con xuống giường rồi lao lại mơn trớn Tùng. Đứng trước cái thân hình nuột nà ấy, dù anh có cứng miệng đến thế nào cũng có lúc bị rung động. Giây phút tưởng chừng Tùng không thể kiềm chế được cảm xúc của mình nữa thì bỗng thằng Tôm khóc ré lên khiến anh giật mình vội chạy lại bế con rồi dõng dạc nói:
– Cô bỏ ngay cái ý định đó đi, không đời nào tôi bỏ vợ để rước cô về đâu. Vợ tôi là váy dát vàng, còn kẻ không có nhân cách như cô chỉ như cái giẻ chùi chân thôi.

Đúng lúc ấy thì có tiếng vỗ tay đen đét rồi Lan từ phía sau cánh cửa bước vào khiến Phương co rúm người lại:
– Chị… về từ lúc nào…?
– Đủ để nghe được những gì em vừa nói với chồng chị, may mà chuyến công tác của chị kết thúc sớm, không về kịp thời thì có khi chị còn bị em cướp mất chồng rồi ấy nhỉ.

Thấy mình sắp thua cuộc, Phương giật lấy thằng bé trong tay Tùng vênh mặt bảo:
– Chị đừng hòng gặp lại thằng bé, tôi sẽ mang nó đi.
– Được, cô cứ đi đi. Cô mà mang con tôi đi, cô sẽ bị kiện vì tội bắt cóc trẻ con, mà tội đó thì vào tù vài năm đấy.
Rơi vào đường cùng, lúc ấy Phương hoảng thật vì cô không nghề nghiệp thì kiếm đâu ra tiền mà nuôi con, mang nó về quê kiểu gì cũng bị bố mẹ từ mặt.
– Được rồi, các người phải chi cho tôi thêm 500 triệu nữa.

Tùng cười khẩy bảo:
– Cô quên bản hợp đồng chúng ta đã kí à? Giấy trắng mực đen rõ ràng, giờ cô đòi lật lọng thì tôi sẽ kiện cô ra tòa. Cô chỉ là người đẻ thuê thôi.

Biết không làm gì được, Phương đành để con lại rồi cun cút ra khỏi nhà ngay trong đêm. Bế đứa bé, Lan dựa khẽ vào lòng chồng. Cảm giác cả nhà 3 người ở cạnh nhau thật hạnh phúc, sau bao sóng gió thì cuối cùng ước ao được làm mẹ của cô cũng thành sự thật.

Theo phunuthudo