Cười đau ruột với bài văn 1 ĐIỂM của con trai 7 TUỔI giúp bố GIÁC NGỘ mà “bỏ thuốc lá”, đúng là không có gì là không thể các mẹ ạ!

Em lấy chồng đến nay thấm thoắt cũng gần chục năm rồi, có với nhau 1 câu nhóc 7 tuổi, thông minh, nhanh nhẹn.

Em ở nhà bán hàng tạp hóa, còn chồng em làm bảo vệ cho trường cấp 2 gần nhà. Lương ít nhưng được cái sáng lững thững đi bộ đi làm tiện tập thể dục luôn, chiều lại đi bộ về nhà mất có tầm 5 phút.

Lương được bao nhiêu anh đều đưa hết cho vợ, chỉ giữ lại vài đồng tiêu pha linh tinh thôi.

Chồng em thì chả có vấn đề gì đáng trách ngoài mỗi việc nghiện thuốc lá: hút thuốc lá cho nó tràn đầy năng lượng, sảng khoái tinh thần làm việc – chồng em hay bảo thế mỗi khi bị vợ càu nhàu.

Ngày nào nhẹ nhàng cũng phải hết một bao, nhà thì bán tạp hóa nên cứ ông ấy cứ hết lại lấy, đúng kiểu tiện, thích là nhích.

Có đợt em cấm để chồng hạn chế hút thuốc bằng cách, thuốc lá của nhà em cho vào một tủ kính khóa lại rồi cầm chìa, bắt chồng nếu muốn hút thì phải mua như mọi người, không được tùy tiện. Nhưng chồng em bật lại bằng cách tháng đó không đưa hết lương cho em như mọi khi mà giữ lại nhiều hơn với lý do:

– Giữ lại còn phải đi mua thuốc lá, giờ có được hút chùa nữa đâu.

Rồi chồng thậm chí còn không mua thuốc của em bán mà sang quán khác mua, em hỏi thì ổng bảo:

– Em bán đắt bỏ xừ lên được, hơn hàng bên kia tận mấy nghìn, anh ngu gì mà mua của em.

Thì đúng là thế, nhưng em chỉ bán cho chồng em như thế thôi, còn người ngoài em vẫn bán giá bình thường, không ngờ lão ấy cũng phát hiện ra. Sau thấy không có tác dụng nên em bỏ luôn hạ sách ấy.

Em cũng chăm chỉ tìm tòi, áp dụng tất cả các cách mà mọi người mách để giúp chồng bỏ thuốc nhưng đều vô tác dụng . Lão ấy chẳng chịu hợp tác còn cứ kiểu te tởn, thách thức:

– Đổ bao nhiêu tiền rồi, giờ nói bỏ là bỏ thế nào, đâu có dễ thế.

Em cảm giác chồng em chưa nghiện thuốc lá đến mức không thể bỏ được đâu, chỉ là anh ấy có thích và thật sự nghiêm túc về vấn đề này không thôi, bởi lẽ có đợt hai vợ chồng em đi leo núi (sở thích của hai đứa khi còn yêu nhau đã là thích đi phượt rừng núi rồi ạ), mấy ngày ở trong rừng liền, thuốc lá mang theo đã hết sạch từ ngay hôm đầu tiên đến, ở đó lại chẳng có chỗ nào mua vậy mà chồng em vẫn vượt qua được chẳng thấy kêu ca vật vã gì cho lắm.

Vậy mà cứ ở nhà là y rằng kè kè điếu thuốc trên tay. Dường như hút thuốc chỉ là một thói quen, phản xạ có điều kiện tạo ra mà thôi. Em đổi sang chiến dịch tuyên truyền tác hại của thuốc lá.

Ngày ngày, cứ rảnh là em cho chồng xem hoặc tag chồng vào các video nói về tác hại của thuốc lá vậy nhưng đều vô tác dụng, anh ấy đúng kiểu: “chưa thấy quan tài chưa đổ lệ” ấy:

– Sức khỏe của anh thế nào anh biết, chết sớm sao được.

Có lần con trai em cầm bao thuốc lá lên tò mò hỏi mẹ:

– Mẹ ơi ở đây ghi hút thuốc lá có hại cho sức khỏe, vậy sao con thấy bố cứ hút vậy?

– À, bố chưa sợ con ạ, hoặc bố không biết đọc mấy chứ ấy nên không nhìn ra thôi.

Có cả chồng gần đó nên em cố tình nói to để chồng nghe thấy xem anh có giác ngộ được thêm tí nào không, nhưng không, anh cười hì hì như kiểu mình vô tội.

Cu con cầm bao thuốc chạy ra gần bố đọc to dòng chữ rồi nói:

– Bố ơi, bố đã biết chưa, từ nay đừng hút nữa nhá, nguy hiểm đấy ạ.

– Cứ coi như chưa biết thì lại không sao đâu con.

Em điên tiết quá đang định mắng chồng sao lại dạy con như thế thì thằng bé lên tiếng:

– Lớn lên con cũng giả vờ không biết là hút giống bố.

Thoáng thấy chồng bối rối, lúng túng, chắc đang không biết phải trả lời con sao cho phải đây mà:

– À, không phải thế đâu con, chỉ có bố mới được thế. Thôi lên nhà làm bài tập đi đến giờ rồi đấy.

Chồng em cắt vội câu chuyện với con nếu không nó chỉ hỏi thêm vào câu nữa là đảm bảo anh cứng họng, lúc này em mới lên tiếng:

– Làm sao thì làm, đừng để con nó học theo.

Thấy chồng không nói gì, em nghĩ chắc cái này sẽ có tác dụng.

Hôm sau thằng bé cầm về một bài văn mà con đã làm trên lớp thắc mắc với mẹ:

– Mẹ ơi, con làm bài văn tả bố mà cô cho con 1 điểm khuyến khích, nói con viết chưa đúng.

– Con viết thế nào đưa cho mẹ xem.

Em cầm bài văn xem, đề bài là: Tả về người bố thân yêu của em. Em đọc mà cười đứt ruột, nhưng không dám thể hiện trước mặt con. Nội dung bài văn của con em như sau:

“Bố con người hơi béo, hơi thấp, rất hay cười với con. Mỗi lần bố cười là nhô ra hàm răng vàng ố, đôi môi thâm đen xì chắc vì bố hay hút thuốc lá. Mỗi lần bố bế con vào lòng thơm vào má là mồm bố rất hôi. Vì thế nên mẹ mới không bao giờ cho bố hôn vào má của mẹ. Mẹ toàn đẩy bố ra rồi bảo anh cút ra đi, mồm anh hôi lắm, mỗi lần bố đòi hôn mẹ. Bố bảo là chỉ có người không biết đọc chữ như bố thì hút thuốc mới không độc hại, còn những người khác đều bị độc, bố là người rất đặc biệt và con rất yêu bố”.

Em nhịn cười nghĩ: “Đây rồi, bùa cai thuốc cho chồng đây rồi”, em cầm bài văn của con lên nhà vứt thẳng mặt chồng nghiêm nghị:

– Anh đọc đi, hãy xem tác phẩm của anh đi, xem con nó nghĩ gì về anh, xấu mặt chưa, tôi mà như anh tôi chui đầu xuống đất luôn rồi. Toàn nhồi vào đầu con những điều khủng khiếp.

Nói rồi em đi luôn xuống nhà, ôm bụng không dám cười thành tiếng, sợ chồng biết lại mất hết độ nghiêm trọng của bức thư.

Quả nhiên có tác dụng, hôm sau lúc chuẩn bị đi ngủ chồng em thủ thỉ:

– Mồm anh hôi thế hả vợ.

– Giờ anh mới biết hả. Anh xem tôi kêu bao nhiêu lần mà anh có thèm để ý đâu.

– Ừ, anh lại cứ tưởng em nghiêm trọng quá lên thôi chứ không đến nỗi thế.

– Mình tôi nói thì bảo sai, giờ con trai nó cũng bảo thế thì anh phải biết nó thế nào rồi đấy. Phát khiếp lên được.

Chồng lẳng lặng chẳng nói gì, nhưng từ hôm sau em thấy anh ít hút hẳn đi, rồi dần dần không thấy anh hút nữa, tất nhiên dần dần thì cũng phải vài tháng sau đó anh mới bỏ hẳn được. Và giờ em sắp sinh đứa thứ 2 rồi chồng đã không còn nghiện hút thuốc nữa.

Đúng là không gì là không thể, chỉ cần bắt đúng bệnh, tìm đúng mạch để trị mới hiệu quả được thôi.

Theo phunuthudo