Giàu sang quên tình nghĩa: Chồng bỏ vợ để đến ở với bồ, con trai dắt chiếc xe máy cũ dưới kho lên rồi bảo: “Bố hãy đón cô ta bằng cái này”

Lâm vốn xuất thân từ tỉnh lẻ, gia đình chẳng những không khá giả mà còn thuộc diện khó khăn, phải nhận trợ cấp hàng tháng của tỉnh. Trong khi đó, nhà Cúc chỉ gọi là đỡ nghèo hơn một chút.

146

Tình cờ gặp gỡ nhau khi lên Hà Nội học đại học, cả hai nhanh chóng rơi vào tình yêu khi tìm thấy sự đồng điệu ở tâm hồn và hoàn cảnh gia đình. Tình cảm ngày một lớn, đến khi ra trường thì họ có một đám cưới nhỏ nhưng đầy ấm áp.

Lấy nhau xong, cả hai thuê trọ trong căn phòng cấp 4 tồi tàn chỉ vỏn vẹn 12 mét vuông, nhà wc thì phải dùng chung với 5 phòng khác. Có những hôm Lâm muộn cả giờ làm vì chờ những phòng khác đánh răng rửa mặt xong mới đến lượt mình!

Vất vả, khổ sở là thế nhưng hai vợ chồng luôn động viên nhau cùng cố gắng vì tương lai sau này.

Kinh tế khó khăn nên trước giờ Lâm và vợ đều đi làm bằng xe bus, chỉ cần không may nhỡ chuyến một phát là phải đợi đến nửa tiếng sau mới có xe khác đến. Nhiều lần Lâm cũng định mua một cái xe máy cũ để đi cho chủ động thời gian nhưng muốn mua thì hai vợ chồng lại phải nhịn ăn đến 2,3 tháng, thế nên anh cứ chần chừ mãi.

Vậy mà hôm ấy, khi Lâm vừa về đến nhà thì thấy chiếc xe Wave mới cóng không biết của ai dựng ngay trước cửa phòng mình. Đang định hỏi thì đã thấy Cúc chạy ra tươi cười.

– Xe của ai đây em? – Lâm ngờ ngợ hỏi.

– Xe của mình, em mua đấy.

– Nhưng tiền ở đâu ra?

– Tiền em tiết kiệm từ hồi sinh viên làm thêm có cho người bà con vay giờ họ có mới trả, cộng với em tăng ca 3 tháng nay nữa. Vợ chồng mình nghèo nhưng cũng nên cố mua lấy cái xe mà đi anh ạ, nhìn anh sáng nào cũng tất tả đi làm xa, em xót lắm. Em đi làm gần hơn thì không sao…

Nghe Cúc nói rồi nhìn lên quầng thâm mắt, bộ quần áo cũ bạc màu của cô mà Lâm lặng đi, không thốt nên lời. Phải một lúc sau, anh mới ngăn được xúc động rồi ôm chặt lấy vợ vào lòng:

– Nhất định sẽ có ngày anh cho em được sống sung sướng.

Cúc ôm chặt lấy chồng, hai hàng nước mắt lăn dài trên khóe mi…

Từ hôm ấy, Lâm điên cuồng lao đầu vào công việc. Có việc gì ở công ty, anh đều xung phong nhận rồi hoàn thành tốt nhất có thể để chứng tỏ năng lực của bản thân. Nhiều hôm, Lâm ở lại tăng ca, giải quyết công việc đến tận khuya mới về nhà.

Sự năng nổ, tài năng và trách nhiệm trong công việc khiến các sếp ngày một yêu quý và tin tưởng Lâm hơn. Để rồi sau 2 năm, Lâm chính thức nhận quyết định thăng chức, từ một anh nhân viên Sale thành trưởng đại lý bán hàng khu vực miền Bắc của công ty.

Lên chức, thu nhập cao gấp 4, 5 lần so với trước, cuộc sống của Lâm và Cúc cũng trở nên thoải mái, dư dả hơn. Kinh tế đã ổn định, chỉ một thời gian sau đó, cả hai hạnh phúc đón chào đứa con trai đầu lòng bụ bẫm, kháu khỉnh.

Cuộc sống của hai người cứ thế tràn ngập tiếng cười vui vẻ…

Thấm thoắt đã 19 năm trôi qua, Lâm giờ không còn là trưởng đại lý nữa mà đã thành hẳn giám đốc bán hàng khu vực miền Bắc. Nào ai có ngờ, anh chàng nghèo rách năm xưa khi đến tuổi trung niên lại thành đạt đến vậy!

Cậu con trai của Lâm và Cúc cũng đã học đại học năm nhất. Dưới kinh tế vững vàng của bố mẹ, Tuấn được cung cấp, nuôi dạy bằng những điều tốt đẹp nhất.

Nhìn chồng tài giỏi, con khôn ngoan mà Cúc không khỏi mỉm cười hạnh phúc. Nhớ lại quãng thời gian khổ sở xưa kia, tuy chạnh lòng thật nhưng cũng thật xứng đáng. Nhiều khi nằm cạnh chồng, ngắm khuôn mặt say ngủ của anh mà cô không khỏi cảm tạ trời Phật đã cho mình gặp được người chồng tốt.

Ấy nhưng Cúc nào có biết, khoảng 1 năm nay, Lâm đã có bồ, trái tim không còn hướng về vợ nữa!

Lâm phải lòng một cô nhân viên thử việc trẻ tuổi, trẻ đến mức chỉ hơn Tuấn – con trai anh có 3 tuổi. Tuổi trẻ, sự sành điệu và sức sống hừng hực ở cô ta khiến Lâm say như điếu đổ. Khác với Cúc, cô bồ luôn biết ca ngợi, nói những lời ngọt ngào khiến anh vui lòng.

Nhiều đêm nằm cạnh vợ mà Lâm chỉ toàn tơ tưởng đến bồ! Thông minh, trải đời là thế, vậy mà giờ Lâm lại bị nhan sắc, tình dục làm cho mờ mắt…

Cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra, Cúc bàng hoàng phát hiện mọi việc. Đau đớn, uất nghẹn, cô rưng rưng nước mắt yêu cầu chồng giải thích.

Trái với sự khổ sở của vợ, Lâm lại rất bình thản. Anh nói mình đã không còn tình cảm với Cúc, anh muốn được giải thoát để đến với tình yêu đích thực.

– Nếu ly hôn, về phần chia tài sản, anh sẽ không để em phải thiệt thòi. Cái nhà này, anh cũng sẽ để cho em.

Mặc vợ níu kéo, van xin nghĩ đến tình cảm gần 20 năm qua, rồi cả con cái nhưng Lâm vẫn nhất quyết dứt tình. Ngay cả khi Cúc suy sụp đến mức phải nhập viện thì anh cũng chỉ hỏi thăm qua loa cho xong chuyện.

Buổi chiều hôm ấy, sau một thời gian dài “tá túc” bên chỗ bồ, Lâm trở về nhà để thu dọn nốt đồ đạc. Không biết Cúc đã đi đâu mà nhà cửa đóng im lìm. Đóng gói đồ đạc xong, anh đang định mang ra xe ô tô chở đi thì vừa lúc đấy, cậu con trai từ trường đại học trở về.

Chuyện bố có bồ, Tuấn đã nghe mẹ khóc lóc kể, nhưng vì việc trên trường bận quá nên giờ mới thu xếp về được.

Thấy bố xách hành lý ra đi, Tuấn bình thản hỏi:

– Bố định đi đấy à?

Lâm không nói gì, khẽ gật đầu với con.

– Bố chờ một chút. Con nghĩ bố đi xe đấy sang nhà cô ta không phù hợp đâu. Bố đi xuống kho để đồ cũ của nhà mình với con một lúc có được không?

Dù không hiểu con trai định làm gì nhưng Lâm cũng đành đi theo. Vừa mở cửa kho, Tuấn đã xăm xăm chạy vào, thế rồi lúc sau, cậu dắt ra một chiếc xe máy cũ nát, bụi bám đen xì trên vành và yên:

– Bố hãy lấy cái xe này mà đưa đón ả ta!

Nhìn thấy chiếc xe, Lâm chợt sững người, mạch máu như đông lại, không thốt nên lời. Cái xe đấy, ôi hơn 20 năm rồi! Đó chính là cái xe Wave cũ mà ngày xưa Cúc phải nhịn ăn, nhịn mặc, tăng ca đến thâm quầng mắt để mua cho chồng đi làm.

Cái xe dù cũ nát nhưng Cúc vẫn không nỡ vất đi mà cất vào trong kho vì nó tràn đầy tình cảm và kỷ niệm. Cái xe mà khi xưa nhìn thấy, Lâm đã hứa sẽ phải mang lại cuộc sống hạnh phúc cho vợ…

– Lúc con sinh ra thì nhà mình đã khá giả rồi. Những năm tháng khi xưa của bố mẹ, con không biết được. Nhưng có một điều con biết, nếu hôm nay, bố vẫn đi cái xe máy này, thay vì cái Mercedes đỗ ngoài kia thì con đảm bảo, không một cô ả trẻ trung, xinh xắn nào phải lòng bố đâu!

Ngừng một hồi lâu, Tuấn lại nói tiếp:

– Con dù ít tuổi nhưng vẫn hiểu được, ai mới là thật lòng với mình! Bố nên suy nghĩ cho thật kỹ, đừng để mọi thứ quá muộn…

Nói rồi, Tuấn bỏ lên nhà, để mặc bố đứng ở nhà kho thẫn thờ. Chỉ còn một mình, Lâm lúc này mới bật khóc. Anh lấy tay nhẹ di từng lớp bụi trên con xe máy cũ kĩ, lòng không ngừng chua xót.

Con trai anh nói đúng, nếu hôm nay anh vẫn đi cái xe này, thì bên cạnh sẽ chỉ có Cúc vẫn yêu thương, hy sinh vô điều kiện. Bao nhiêu năm bên nhau, sao anh lại có thể có bồ rồi khốn nạn đòi bỏ vợ, vong ân phụ nghĩa đến như thế!

Không ít người đỏ mắt tìm kiếm một người vợ tào khang, thế mà anh có lại không biết giữ. Dắt lại xe vào nhà kho, Lâm nhấc điện thoại gọi cho Cúc. Anh biết mình sai thật rồi…

Theo phunuthudo