Nỗi lòng người mẹ rửa bát thuê trong bệnh viện và hành trình đưa con điều trị căn bệnh đeo đẳng suốt cuộc đời

Hôm nay là Ngày Của Mẹ, ngày để chúng ta cảm ơn người mẹ đã thầm lặng yêu thương chăm sóc cho những đứa con khôn lớn. Người mẹ dù phải tảo tần sớm hôm nhưng không bao giờ quản ngại vất vả, bởi nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra. Hôm nay tạp chí Emdep.vn xin giới thiệu với quý độc giả về câu chuyện của một người mẹ đang thầm lặng chăm con gái bị mắc bệnh bạch cầu cấp.

Chúng tôi gặp chị Lan trong một ngày mưa đầu hè tại bệnh viện Huyết học và truyền máu TƯ. Thời điểm đó, chị Lan đang đưa con đi dạo trên hành lang bệnh viện. Cháu Hà – đứa con gái duy nhất của chị rất thích ngắm trời mưa nhưng lại không dám ra ngoài, vì cháu bị bệnh bạch cầu cấp khá nặng, hệ miễn dịch rất yếu nên dễ nhiễm khuẩn.

Nỗi niềm của người mẹ làm nghề nhặt chai lọ

Năm 2002, cháu Hà ra đời là niềm hạnh phúc vô bờ của vợ chồng chị Nguyễn Thị Lan ở tại xã An Thái, huyện An Lão, TP Hải Phòng. Lúc mới sinh, Hà như bao đứa trẻ khác, lớn lên khỏe mạnh, ngoan ngoãn và xinh đẹp.

Cuộc sống gia đình không khá giả nhưng lại tràn ngập tiếng cười hạnh phúc khi vợ chồng anh chị cùng nhau kiếm tiền, dồn hết tình yêu thương cho cô con gái đầu lòng. Vì hoàn cảnh gia đình không mấy khấm khá, chị Lan thì đi nhặt chai lọ còn chồng chị thì đi lái xe taxi nên thu nhập cũng tạm đủ để chi tiêu sinh hoạt và nuôi cháu Hà ăn học.

Đến tháng 6/2016, cháu Hà liên tục kêu đau chân, đau khớp. Thời điểm đấy, vì gia đình chưa có tiền nên chị Lan chưa đưa con đi khám được. Mãi đến tháng 7, chân tay cháu Hà bắt đầu nổi mẩn, hai mẹ con mới khăn gói đưa nhau lên bệnh viện tỉnh để chữa. Tại đây, các bác sĩ chẩn đoán Hà bị viêm khớp và cho các đợt thuốc về uống chữa trị tại nhà. Nhưng uống thuốc đỡ đau khớp hơn một chút thì người cháu Hà lại nổi hạch. Chị Lan lại đưa con đi khám lần nữa, bác sĩ tại đây nghi cháu bị dị ứng thuốc nên lại cho thuốc chữa dị ứng, thế nhưng chỉ uống được 2 – 3 hôm thì tình trạng bệnh thêm nặng, hạch nổi nhiều hơn, chân tay đau rã rời.

Cảm phục nghị lực người mẹ rửa bát thuê trong bệnh viện để chữa bệnh cho con

Từ ngày con bị bệnh đến nay, chị Lan chưa lúc nào hết lo lắng cho con

Xót con đau đớn ngày đêm, chị Lan lại lặn lội đưa con lên viện Bạch Mai để khám nhưng cũng không tìm ra bệnh, chỉ bảo viêm khớp rồi kê cho 20 ngày thuốc uống tại nhà. Nhưng càng uống, gương mặt Hà càng trở nên nhợt nhạt, sức khỏe ngày càng yếu. Cuối cùng, vợ chồng chị nghe theo lời khuyên của người họ hàng, đưa cháu lên viện Ung bướu trung ương để khám bệnh. Tại bệnh viện K1, bác sĩ thông báo cháu đã yếu lắm rồi, phải chuyển sang viện Huyết học ngay vì máu trong người đang rất ít và nguy cấp.

“Lúc đó, trong người hai mẹ con chỉ còn vài trăm ngàn đồng. Tôi bắt xe ôm đưa hai mẹ con sang viện Huyết học và Truyền máu, vừa nhập viện thì truyền máu luôn. Sau vài ngày, bác sĩ báo là bệnh của cháu là bệnh bạch cầu cấp, ăn vào xương tủy nặng lắm rồi, nếu không chuyền hóa chất ngay thì sợ không sống sót nổi. Lúc nghe tin con mình nguy cấp, chân tay tôi như rụng rời, nhưng vẫn phải giữ tỉnh táo để làm thủ tục nhập viện và chăm sóc con” – chị Lan kể lại. Khuôn mặt khắc khổ của chị hằn lên một nỗi đau thương vô hạn.

“Bác sĩ bảo bệnh của cái Hà là bệnh cả đời, vì y học vẫn chưa tìm ra cách chữa trị. Nghĩa là cả đời này con bé sẽ phải sống chung với những đợt trị liệu, nếu bệnh có đỡ thì vẫn có thể tái phát sau này.  Bác sĩ cũng bảo bệnh của cháu đã ăn vào xương tủy rồi, đêm nào cháu cũng kêu đau… Tôi xót con nhiều khi phải chạy ra ngoài để khóc. Tôi không hiểu gia đình tôi đã làm gì để con gái tôi phải chịu đựng căn bệnh này cả đời”, chị Lan ngấn lệ kể.

Chị Lan chia sẻ, khi vừa mới nhập viện và biết tình trạng bệnh, Hà đã bật khóc nức nở và liên tục hỏi mẹ khi nào mới được quay trở lại lớp học.

“Con bé năm nay đã 14 tuổi rồi, đang là học sinh lớp 8. Hà học giỏi và vẽ đẹp lắm. Ước mơ sau này của con bé là trở thành nhà thiết kế thời trang, vẽ trang phục cho người mẫu, nhưng giờ việc học đã phải tạm gác lại vì bệnh tật”, chị Lan cho hay.

Cảm phục nghị lực người mẹ rửa bát thuê trong bệnh viện để chữa bệnh cho con

Cháu Hà cũng biết mẹ lo lắng cho mình nên luôn có gắng tươi cười, chỉ mong mẹ bớt buồn lòng

Làm mọi việc kiếm tiền chăm con

Nhắc về quãng thời gian chăm con bị bệnh, chị Lan lắc đầu khiêm nhường: “Thời gian đầu cháu mới bệnh thì cũng lắm vất vả, thiếu thốn đủ bề. Nhưng những ai làm cha làm mẹ, đặt vào địa vị của tôi thì chắc chắn đều hành động như thế. Tiền có thể kiếm lại được nhưng con mình là máu mủ ruột rà, nhất định phải chữa trị cho khỏe, thấy con đau đớn, bản thân cũng không thể yên lòng nổi”.

Trong đợt điều trị đầu tiên, cháu Hà phải truyền 24 chai hóa chất liên tục trong 8 ngày. Những ngày truyền thuốc là khoảng thời gian chị phải gồng mình, cứng rắn để làm điểm tựa cho con. Chị thức thâu đêm để bóp chân cho con, liên tục động viên con gắng gượng để chống lại bệnh tật.

“Bệnh này khiến cháu sốt, đi ngoài, nôn nhiều lần. Đến người lớn còn không chịu được chứ đừng nói là con gái bé nhỏ mới 14 tuổi đầu. Cũng may là các bác sĩ nhiệt tình chăm sóc nên bệnh cháu tiến triển tốt. Nhưng bệnh này là bệnh dễ nhiễm khuẩn nên tôi phải chăm sóc cháu hết sức cẩn thận và sạch sẽ”, chị Lan chia sẻ.

Nói về việc giữ cho Hà sạch sẽ trong những ngày trị liệu, chị Lan cho biết cảm tưởng như mình đang trong một cuộc chiến để bảo vệ con.

Chị Lan kể: “Trong đợt trị liệu đầu, miệng cháu bị bong tróc hết, toàn bộ khoang miệng, lưỡi cứ bong tróc hết ra thành từng cụm. Bác sĩ bảo cháu bị lở miệng nếu không cẩn thận sẽ bị nấm, nấm mọc nhanh xuống dưới sẽ rất nguy hiểm và khó chữa dứt điểm, ảnh hưởng nghiêm trọng đến nội tạng cơ thể. Nghe thấy vậy, ngày nào cũng phải 3 lần làm vệ sinh miệng cho cháu, thậm chí phải mua hẳn một bộ kéo để cho vào cắt từng cuộn da bong tróc trong miệng, bôi thuốc xanh, cho cháu súc miệng nước muối. Phải quyết liệt như thế mới không khiến bệnh lở miệng biến chứng thành nấm”.

 

Cảm phục nghị lực người mẹ rửa bát thuê trong bệnh viện để chữa bệnh cho con

Nói về kinh tế gia đình, chị Lan cho biết, chị túc trực ở viện chăm con nên không thể đi làm như trước, hiện toàn bộ kinh tế của gia đình đang đè nặng lên vai chồng chị. Vì muốn có thêm ít tiền thuốc thang cho con, chị Lan quyết định xin rửa bát thuê cho bệnh viện.

“Cũng chẳng còn cách nào khác, chi phí mỗi ngày mua thuốc ngoài để vệ sinh miệng cho con cũng phải vài trăm ngàn đồng. Cộng cả tiền ăn uống cũng rất đắt đỏ, tôi muốn gánh vác đỡ một chút cho chồng, cũng muốn kiếm thêm chút ít để bồi dưỡng cho con nên quyết định xin rửa bát cho bệnh viện, mỗi ngày cũng được thêm một chút. Nếu có việc nào khác, dù nặng nhọc hơn nhưng có thể ở gần con thì tôi cũng sẵn sàng làm”, chị Lan bày tỏ.

Chị rửa bát cho bệnh viện và được tính lương theo giờ, 8 tiếng đầu sẽ được nhận 20.000 đồng/tiếng. Chị tranh thủ trông nom con, cho con ăn xong thì đến nhà bếp để nhận việc, làm đến 7h30 tối thì mang cơm về để hai mẹ con cùng ăn.

Một số người khách lạ vào thăm, hỏi han chuyện gia đình thì cũng có hỏi chị, liệu có ý định sinh thêm một đứa con nữa hay không, khi vợ chồng anh chị mới chỉ có cháu Hà là đứa con duy nhất. Chị cười chua chát, lắc đầu: “Con có ốm đau bệnh tật thì bố mẹ phải chăm lo, cả đời này nếu Hà không khỏi bệnh thì tôi vẫn sẽ ở bên chăm sóc yêu thương. Tôi muốn dành tình thương cho con một cách trọn vẹn nhất có thể”.

Theo Em Đẹp

SHARE