Bụng to vượt mặt mẹ chồng vẫn không cho cưới, cô cười: Con tôi chỉ cần bố chứ không cần ông bà nội như này

Bụng Lê mỗi lúc một to vậy nhưng mẹ chông vẫn không cho cưới, càng nghĩ càng tủi, rồi cô với Nam quyết dọn về sống chung chẳng cần sự chúc phúc của bên nhà Nam...

Bụng Lê mỗi lúc một to vậy nhưng mẹ chông vẫn không cho cưới, càng nghĩ càng tủi, rồi cô với Nam quyết dọn về sống chung chẳng cần sự chúc phúc của bên nhà Nam…

Lê và Nam yêu nhau tới nay đã được một năm rưỡi. Nam đối với Lê vẫn hết mực yêu thương, hết mực cưng chiều, khiến cô tin tưởng và quyết định gửi gắm cuộc đời mình cho anh. Tuy nhiên, sau một vài lần về chơi nhà Nam, Lê biết gia đình anh không thật sự quý mến cô, cũng không mặn mà lắm khi bàn tới chuyện cưới xin của hai đứa.

Nhiều lần biết Lê tủi phận, Nam đã an ủi và dỗ dành cô, anh hứa rằng anh sẽ chỉ cưới cô về làm vợ. Dù cho gia đình phản đối, anh cũng sẽ chống lại để được sống chung một nhà với cô. Thấy tấm chân tình của Nam, Lê cũng an tâm phần nào. Cô chẳng nghĩ ngợi gì thêm mà quyết định sẽ dành trọn niềm tin cho anh, mọi chuyện tùy vào anh quyết định.

Vài tháng sau, Lê biết mình có thai, cô thông báo cho Nam biết và nhận về phản ứng bất ngờ xen lẫn vui mừng, lo lắng của anh. Có lẽ người đàn ông nào lần đầu tiên làm bố cũng sẽ có những biểu cảm đáng yêu giống như Nam mà thôi. Anh về nhà nói chuyện với bố mẹ, bày tỏ nguyện vọng muốn được cưới Lê trước khi bụng bầu của cô to lên, mặc áo cưới sẽ rất xấu.

Trái ngược với mong đợi của Nam và Lê, bố mẹ anh vẫn hờ hững với cái bụng bầu mỗi lúc một lớn của Lê. Thậm chí khi bàn tới chuyện sang nhà Lê cưới xin ông bà cũng không ừ hữ lấy một lời. Sau nhiều lần thúc giục, Nam không thấy bố mẹ có chút động thái tích cực nào, anh nản chí chỉ biết ôm lấy Lê thở dài.

2 người quyết định ra ở riêng, tự thuê nhà trọ, tự chăm sóc lẫn nhau dù không được sự đồng ý từ bên nội. Bụng bầu của Lê càng ngày càng to vượt mặt, cô đi đứng trở nên nặng nề hơn, lúc bấy giờ mới thấy mẹ Nam dáo dác hỏi xem cô đang mang bầu cháu trai hay cháu gái.

Khi thấy mẹ Nam lên thăm nhà trọ của hai vợ chồng, Lê chỉ chào nhẹ:

– Cháu chào bác, bác mới lên chơi.
– Ừ, thế đứa bé là con trai hay con gái?

Mẹ Nam nhìn chăm chú vào bụng bầu của Lê, như thể muốn dựa vào kinh nghiệm dân gian truyền lại mà phỏng đoán giới tính thai nhi.

Lê tinh ý, lấy tay che bụng bầu, quay mặt đi:

– Dạ cháu cũng không hỏi. Con nào cũng là con của cháu với anh Nam, trai hay gái cũng được, miễn là nuôi dậy tốt, nên người là cháu mừng rồi ạ.
– Không thế được. Bây giờ con trai thì nhà tôi cho cưới, con gái thì thôi để đấy mà nuôi. Thằng Nam là cháu đích tôn của nhà này, đừng nghĩ dùng cái bầu mà trói chân được nó. Con trai tôi dễ bị lừa chứ tôi thì không đâu.

Mẹ Nam tru tréo lên, quắc mắt nhìn Lê.

Nghe câu nói vô tình này của mẹ Nam, Lê không thể nhẫn nhịn thêm được dù chỉ 1 phút. Cô đanh mặt nhìn thẳng mẹ Nam.

– Thưa bác, có là con trai thì cháu cũng chỉ dạy nó bố nó là ai, ông bà ngoại nó là ai. Còn xin lỗi, nhà nội chưa từng nhìn nhận mẹ nó thì nó cũng làm gì tới lượt. Cho nên cháu cũng xin thông báo đây là con anh Nam nhưng không phải cháu của bác đâu. Bác tìm được cháu đích tôn ở đâu thì tìm. Sau này đứa trẻ sinh ra, mong bác tự trọng đừng nhìn nhận nó. Nó sẽ xấu hổ lắm khi biết bị ông bà nội hắt hủi như thế!

– Cô,…

Mẹ Nam như bị gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu, mặt tím tái, cả người run lên vì bực.

– Cô dám ăn nói với tôi thế hả. Đã vậy tôi không bao giờ chấp nhận cho thằng Nam lấy cô.
– Tùy bác, nhưng chắc bác không hiểu suy nghĩ của con trai mình rồi. Anh ấy sống có tình có nghĩa lắm. Con anh ấy dù trai dù gái anh ấy vẫn thương yêu bác ạ.

Lê vừa xoa bụng vừa mỉm cười hạnh phúc.

– Nếu không còn việc gì nữa thì mời bác về để cháu đóng cửa nghỉ ngơi. Cháu đang mang thai những tháng cưới cần nằm nghỉ nhiều bác ạ.

Mẹ Nam bực tím mặt mà chẳng nói thêm được câu nào đành lầm lũi ra xe về. Còn Lê cứ nghĩ đến cảnh mình bụng chửa vượt mặt mẹ chồng vẫn không cho cưới, cô lại tủi thân mà thẳng thừng đóng cửa đi vào trong. Đối với cô bây giờ chồng và con là quan trọng nhất. Trên đời này luôn tồn tại nhân quả, Lê tâm niệm chỉ cần mình sống tốt trời cao ắt sẽ có an bài.

Theo phunuthudo