Vì bạn chỉ có một lần để SỐNG, vậy nên hãy tự cân bằng: Đau đớn cứ TỪ BỎ, mệt mỏi hãy NGHỈ NGƠI

Khi chúng ta đối mặt với những khó khăn, bất hạnh của cuộc sống, mấy ai có thể mỉm cười chấp nhận, mấy ai không cảm thấy mệt mỏi, muống buông xuôi? Cuộc sống chỉ một lần, hãy để cho bản thân mình một lối thoát.

Đời người, nói cho cùng vẫn phải dựa vào chính bản thân mình.

Lúc cô đơn không có người bên cạnh, chúng ta lặng lẽ vượt qua. Lúc khổ sở không có người thấu hiểu, chúng ta từng bước từng bước khẳng định mình. Lúc bất lực không có người giúp đỡ, gian khổ sẽ giúp ta kiên cường.

Cuộc sống như chén rượu cay, ngọt bùi cay đắng đều phải nếm. Con đường nhân sinh này, gập ghềnh trắc trở vẫn phải đi. Dùng nụ cười sáng lạn của chúng ta, để thuyết minh rằng dù chỉ một mình cũng vẫn rất tốt. Dùng thành công cuối cùng của chúng ta, để chứng minh rằng dù đơn độc cũng vẫn có thể bước đi.

Nhân sinh là như vậy, mệt mỏi học được cách nghỉ ngơi, đau đớn học được cách buông bỏ, khổ não học được cách yêu thương chính mình.

Vì cuộc sống có nhiều lựa chọn… Mỗi sự chọn lựa đều mang hơi thở của sự sống, và cả sự đối đãi của bạn với chính mình. Tại sao chúng ta phải chọn áp lực và đau khổ? Tại sao chúng ta không thể chọn một cách khác, buông bỏ những thứ mà đã cố gắng đến mệt mỏi, và mạnh mẽ đối diện để nói lên suy nghĩ thật của mình, rằng sẽ chỉ làm những gì mình thích? Lựa chọn để sống và lựa chọn để sinh tồn thực ra rất khác nhau. Lựa chọn để sinh tồn chính là cách lựa chọn để tiếp tục duy trì sự sống, còn lựa chọn để sống chính là cách hưởng thụ sinh mạng. Bất cứ ai cũng không thể ép buộc bạn phải sống như thế nào, hoặc phải lựa chọn con đường đi như thế nào bởi cuộc sống là của mình, tại sao phải để người khác quyết định?

Này nhé bạn của tôi, nghe tôi nói nhé: “Bạn không thể hoàn toàn kiểm soát được bất cứ điều gì xảy đến với bạn trên cuộc đời này. Cái duy nhất mà bạn có thể kiểm soát được hoàn toàn chính là suy nghĩ và phản ứng của bạn. Trong cuộc đời này, chỉ có duy nhất bạn có khả năng định đoạt của đời mình và nhất định đừng lãng phí những sự lựa chọn đó.” Hãy chọn lựa để ngày mai đừng hối tiếc. Cho dù đó có là sai lầm, kể cả trong mắt người khác có là điều điên rồ hoặc khờ khạo, kể cả vấp phải chướng ngại vật ngăn trở.

Cứ lựa chọn đi, chỉ cần bạn không cảm thấy xấu hổ, chỉ cần bạn ngẩng cao đầu, chỉ cần bạn thấy hạnh phúc, thế là đủ. Ở trên đời này, hễ được cái này thì sẽ mất một cái khác, và hễ mất một cái này sẽ được một cái khác. Mỗi cái lợi luôn đi kèm với một cái hại tương ứng và ngược lại mỗi cái hại luôn luôn đi kèm với một cái lợi nên hãy cứ tin rằng dẫu chúng ta có quyết định thế nào cũng sẽ nhận được điều xứng đáng. Bùn dưới chân nhưng nắng ở trên đầu. Sự sống nảy sinh từ cái chết, hạnh phúc hiện hình từ trong những hi sinh gian khổ. Nếu bạn chưa từng khóc đôi mắt của bạn không thể đẹp nên đừng lo ngại những quyết định của mình sẽ sai lầm, bởi nó không quan trọng bởi ngay cả những điều tồi tệ nhất cũng có ý nghĩa riêng của nó. Có trải qua đau khổ, cay đắng con người ta mới hiểu ra được nhiều điều, mới nhìn nhận ra được những sự thật mà nếu như ta sống một cuộc sống êm đềm và hạnh phúc ta không thể nhận ra. Tôi không tin ai không có lúc buồn, tôi không tin ai luôn có niềm vui. Trong tất cả mọi thứ, hãy để cho mình được hưởng quyền lợi mà mình vốn có.

Hãy loại bỏ từ “giá như” và những từ đồng nghĩa với nó ra khỏi cuôc sống.

Cuộc đời đơn giản chỉ là 1 chuỗi các sự lựa chọn – thứ mà nhất định sẽ đến lúc chúng ta phải quay đầu nhìn lại. Vì vậy hãy chọn sao cho sau này khi nhìn lại, bạn không cảm thấy hối hận chứ đừng lựa chọn chỉ vì lúc đó bạn thấy hợp lí. Phần lớn chúng ta cân nhắc quá nhiều về cái giá phải trả cho sự thay đổi mà ít chịu cân nhắc về cái giá phải trả nếu không thay đổi. Thành công và hạnh phúc nằm trong chính suy nghĩ và sự lựa chọn của bản thân.

Cuộc đời mỗi người dài ngắn khác nhau, số phận mỗi người cũng vì thế mà tốt xấu cá biệt. Nhưng hãy cứ mạnh mẽ mà tin rằng, phải nắm chắc trong tay vận mệnh của chính mình. Cuộc sống có thể vui vẻ, khổ đau nhưng hãy để tự mình quyết định mang đến những điều chúng ta khao khát.Chỉ có như vậy, mới có thể đặt chân đến bên cạnh vạch đích, chỉ có như thế mới vượt qua vạch giới hạn cuộc đời. Quan trọng là, chúng ta có thể vượt qua nổi những rào cản sinh ra từ chính bản thân mình hay không. Hay là lại chạy trốn, lại đi theo những lối mòn đã cũ, hoặc chỉ là ngại thay đổi, ngại khác người, ngại phải đối diện với kết quả? Tương lai chính là những trạm đỗ, sự lựa chọn của bạn chính là điểm dừng duy nhất không thể quay đầu. Nếu không quyết đoán, chỉ có thể bỏ lỡ hoặc quanh quẩn trong hành trình của chính mình. Khi ấy, cuộc sống sẽ chỉ còn là bi kịch! Một thân thể không đau, một tinh thần không loạn, hạnh phúc đích thực của con người chỉ có bấy nhiêu thôi.

Vậy đấy, cuộc sống có nhiều sự chọn lựa, tại sao chúng ta không chọn lựa sống cho riêng mình, và chỉ cho riêng mình? Sống để hạnh phúc và an nhiên, sống để tự do và nhàn tản. Để giải thoát cho tâm hồn… Hay nói một cách đơn giản là nắm giữ vận mệnh chứ không phải phó mặc cho “định mệnh”

Phương hướng cuộc đời, là do chính mình nắm giữ. Tâm tình vui vẻ hay bi thương, là do chính mình quyết định. Có đôi khi muốn ngủ một giấc thật ngon, cái gì cũng không muốn, việc gì cũng không làm, bởi vì thật sự mệt mỏi.

Có đôi khi muốn hét lên vài tiếng, cái gì cũng không để ý, điều gì cũng không ràng buộc, bởi vì thực sự buồn phiền. Làm người, tất sẽ có lúc mệt mỏi. Dù kiên cường đến mấy, cũng sẽ có lúc bi thương. Không cần quá áp lực, không cần quá khắc chế bản thân, phóng túng khóc một trận, lau khô nước mắt rồi thì mọi chuyện lại tốt đẹp như trước.
Bốc đồng say một lần, tỉnh rượu rồi thì lại bước tiếp con đường của mình.

Mất đi đấy, không cần tiếc hận, bởi vì nó sớm muộn gì cũng sẽ ly khai.Có được đấy, thì hết lòng quý trọng, cả đời không xa rời hay buông bỏ. Cuộc sống vốn ngắn ngủi, nhưng lại nhiều khổ đau, còn sống chính là hạnh phúc. Ngàn vạn lần đừng có lỗi với bản thân mình.