Thuận theo tự nhiên: Mọi sự ĐẾN và ĐI đều là DUYÊN PHẬN, đừng CƯỠNG CẦU mà sống Đ AU KH Ổ

Cổ nhân có câu: “Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ, vô duyên đối diện bất tương phùng.” Vì vậy, mọi sự đến và đi trong cuộc đời đều là duyên phận, không cần phải cưỡng cầu mà sống đau khổ.

Vạn sự tùy duyên, không cần phải cưỡng cầu

Người tin tưởng vào duyên phận, một khi duyên đến sẽ thản nhiên đón nhận, còn khi duyên đi cũng sẽ không cố gắng níu giữ, cưỡng cầu. Từ trong cảnh giới “thuận theo tự nhiên”, họ tìm được sự điềm tĩnh và thản nhiên nơi tâm linh của mình. Bởi vì họ hiểu rõ, mọi sự đều là tùy duyên mà đến, tùy duyên mà đi, cũng chính là điều mà người ta gọi là mọi sự tùy duyên.

Kỳ thực, trong cuộc đời mỗi người có rất nhiều điều là không thể lý giải được. Chính bởi điều này, mà khiến cho con người ta lúc nào cũng tràn đầy suy tưởng, tâm tư. Có những điều khiến người ta tin rằng, con người sống trên thế gian dường như là theo sự an bài sẵn vậy. Một người, trong cuộc đời của mình, đến thời điểm nào sẽ gặp ai, gặp sự tình gì đều là đã được định sẵn từ trước.

Cổ nhân có câu “Mệnh lý hữu thì chung tu hữu, mệnh lý vô thì mạc cưỡng cầu”, có ý rằng, khi điều gì đó đã được sắp đặt sẵn thì nó sẽ đến đúng thời điểm. Còn nếu điều gì không được sắp đặt trước rồi thì không ai có thể làm nó xảy ra, vậy cần gì phải cố sức để thay đổi nó, cần gì phải phí sức cưỡng cầu?

Học cách thản nhiên tiếp nhận

Làm người học được cách điềm nhiên đối đãi với hết thảy, dùng bình tĩnh để đối đãi với mọi sự công bằng và bất công bằng trong cuộc sống, thản nhiên tiếp nhận mọi sự an bài hợp ý và không hợp ý mình. Ấy mới là cách đối đãi của bậc trí huệ.

Khi duyên đến không cần phải vui mừng quá đỗi, khi duyên đi cũng không cần phải khóc lóc thảm thiết, đau khổ.

Nếu trong cuộc đời này, chúng ta không có tình yêu thì bên cạnh chúng ta vẫn có người thân, bạn bè.

Nếu trong cuộc đời này, chúng ta không có bạn bè tri kỷ thì bên cạnh chúng ta vẫn còn có gia đình.

Nếu trong cuộc đời này, chúng ta không có gia đình thì chúng ta vẫn còn sinh mệnh của chính bản thân mình.

Duyên hợp, duyên tan đều lưu lại một điều gì đó tốt đẹp và một chút tiếc nuối. Trong sinh mệnh mỗi người, điều gì là của bạn thì sẽ không mất, còn như điều gì không phải là của bạn thì cuối cùng cũng không thuộc về bạn.

Sống trên đời, điều gì đến hãy quý trọng, điều gì đi hãy buông tay

Mọi sự tùy duyên, điều gì qua đi thì hãy buông bỏ để nó qua đi, nên bình tĩnh đối diện, quý trọng hết thảy những gì đang có ở hiện tại, như vậy mới sống được tự nhiên, thản đãng. Còn nếu như cố gắng níu giữ thì chỉ khiến bạn sống triền miên trong vô vọng và tâm linh bị đè nặng mà thôi.

Con người thế gian, nếu như so đo, tính toán quá nhiều thì sẽ tạo thành một loại ràng buộc, bị mê lạc quá lâu thì sẽ tạo thành một loại gánh nặng. Vì vậy, không cần quá để ý, khi có được điều gì hãy thật lòng trân quý, khi mất đi điều gì cũng đừng đau khổ tiếc nuối. Để ý quá nhiều, quá sâu sẽ khiến bạn mất đi một nửa hạnh phúc, xem nhẹ hết thảy sẽ khiến cuộc sống thăng hoa hơn, nhẹ nhàng hơn rất nhiều.

“Có duyên mà không có phận, có phận mà không có duyên” đều là một phần trong sinh mệnh của mỗi người. Chúng ta không nên để nó trở thành bước đệm dẫn chúng ta đến bước đường cùng của cuộc đời. Đừng vì “duyên đi” mà sinh ra tâm oán thù, lòng oán hận và sống trong đau khổ.

Sống trên đời, điều gì đến thì hãy quý trọng, điều gì phải đi thì nên buông tay. Như thế chúng ta mới sống được tự do tự tại thực sự. Sống “thuận theo tự nhiên” là một loại trí tuệ, cũng là một loại cảnh giới cao của người giác ngộ. Duyên đến, duyên đi, duyên như nước chảy! Đừng cưỡng cầu!

* Theo Phụ Nữ Thủ Đô