“Với tôi, vợ chỉ như bộ quần áo, mặc chán thì vứt. Cái loại như cô, tôi muốn bỏ lúc nào chả được!” – “Được, anh có giỏi cứ “khỏa thân” cả đời này xem!”

Bố tôi là người rất vũ phu, ông thường xuyên uống say rồi về nhà đánh đập mẹ. Khi mang bầu 8 tháng, không thể chịu nổi được nữa, mẹ quyết định ly dị.

69

Tôi sinh ra trong cảnh không có bố, một mình mẹ phải cáng đáng nuôi lớn tôi nên người. Từ sáng đến tối, mẹ ngoài đi làm ở công ty còn phải nhận thêm việc về nhà làm. Tất cả chỉ để tôi có được cuộc sống sung túc.

Không ít lần, tôi thấy mẹ bật khóc nức nở vì vất vả…

Chính vì vậy, tôi luôn tự nhủ sau này mình phải lấy một người chồng biết yêu thương gia đình. Do đó khi Duy xuất hiện, tôi đã bị anh chinh phục hoàn toàn!

Mỗi khi nghe Duy kể về mẹ, về các em là tôi lại ngây người ra nghe. Cái cách anh nói sao mà ngọt ngào, âu yếm đến thế. Ở bên anh, tôi như được chở che, được có một gia đình hoàn chỉnh. Điều mà trước giờ tôi chưa từng có…

Tình yêu của chúng tôi ban đầu gặp không ít trắc trở. Vì bố mẹ tôi ly dị nên mẹ anh ác cảm lắm, cứ nói ra nói vào để chia rẽ hai đứa. Trải qua bao lần đầu tranh, cuối cùng mẹ Duy mới nhắm mắt cho chúng tôi đến với nhau.

Từ ngày về làm dâu, do mẹ chồng ghét tôi sẵn nên thường hay kiếm cớ để gây sự. Có nhiều cái bà bắt ép tôi một cách rất vô lý. Như việc cứ 5 giờ sáng là tôi phải dậy sớm để dọn dẹp, nấu đồ ăn sáng cho cả nhà bao gồm: bố mẹ và 2 cô em gái chồng.

Nhiều hôm mệt lắm nhưng tôi vẫn phải cố dậy, nếu không mẹ chồng sẽ chì chiết, nói không ra một cái gì. Than vãn với chồng thì anh lại bênh mẹ mắng vợ 1 trận.

Bên cạnh đó, chỉ cần tôi sơ sẩy, làm sai việc gì là bà “độp” thẳng mặt không nể nang:

– Đúng là nhà “dột từ nóc” có khác! dạy bảo con không đến nơi đến chốn.

Mẹ tôi cũng hay gọi điện hỏi thăm tình hình con gái ở nhà chồng. Biết tôi bị mẹ chồng bắt nạt, bà thương lắm, cứ khóc suốt. Nhưng bà cũng động viên:

– Thôi cố lên con. Nếu chồng không quá quắt hay đánh đập thì đừng bỏ. Chứ như mẹ thì khổ lắm…
Tôi nghe xong đành gật đầu, cố gắng nhẫn nhịn cho yên ấm cửa nhà. Thế nhưng tôi càng nhịn, mẹ chồng càng lấn tới.

Hai cô em chồng đều đã 22, 23 tuổi, lớn tướng rồi mà mẹ chồng cứ làm như bé bỏng lắm. Bà không để các em động một ngón tay đến việc nhà, quần áo thay ra không phải giặt, phòng bày bừa cũng không dọn.
Tất cả những việc ấy, mẹ chồng bắt tôi làm hết!

Đang trong độ tuổi ăn diện nên các em sắm lắm quần áo, lại còn thay ra suốt ngày. Tối nào, tôi cũng phải è cổ giặt một đống đồ mà muốn gãy cả cánh tay.

Hôm ấy bực quá, tôi mới lên bảo với chồng:

– Anh ơi, chúng nó lớn rồi. Anh nói 2 đứa tự giặt quần áo đi. Em là chị chứ có phải osin đâu mà suốt ngày phải hầu hạ như thế.

– Ôi em làm chị thì giặt có mấy bộ quần áo mà làm như nặng nhọc lắm. Chúng nó trông vậy chứ bận rộn học hành vất vả thì mình giúp tí có sao đâu.

– Không, em đi làm cũng mệt lắm chứ!

Thấy thái độ kiên quyết của tôi, chồng tôi đành phải xuống bảo 2 con em to xác, nhưng mặt anh hằn học thấy rõ.

Lần đó, tôi bắt đầu nhận ra: Chồng rất yêu gia đình mình và nếu có mâu thuẫn, anh sẽ chọn đứng về phía mẹ và các em để chửi mắng tôi…

Thấm thoắt, tôi đã lấy chồng được hơn 1 năm. Tuy bị mẹ chồng và các em chồng ghét bỏ, đối xử không ra gì nhưng tôi vẫn cố nhịn.

Kỳ lạ là mấy hôm nay thái độ của họ lạ lắm. Đặc biệt là cô em chồng thứ hai, dạo này cứ ngọt xớt chị chị em. Kinh ngạc hơn, hôm trước cô ta còn hỏi tôi:

– Chị đi làm về có mệt không? Nếu mệt thì quần quần áo hôm nay để em giặt cho.

Tôi nghe xong mà choáng váng không tin nổi! Trời ơi, phải chăng em chồng bị gạch rơi vào đầu, ảnh hưởng đến thần kinh nên mới tự dưng tốt như vậy.

Nhưng chỉ mấy hôm sau, tôi liền biết ngay nguồn cơn của sự tử tế đó.

Chẳng là trước khi về nhà chồng, mẹ đẻ có cho tôi 500 triệu làm của hồi môn. Đó là toàn bộ số tiền bà lao tâm khổ tứ cả đời mới kiếm được. Gần đây, em chồng thứ hai của tôi nổi hứng muốn kinh doanh, mà tiền vốn lại không đủ.

Biết chị dâu có tiền, em chồng tôi liền ngọt nhạt với mẹ, xúi mẹ chồng bảo tôi cho vay. Không chỉ vậy, cô ta cũng bảo chồng tôi thuyết phục luôn.

– Ừ, em cho con bé vay đi! – Chồng tôi bảo.

Mọi người đã lên tiếng, tôi mà từ chối thì cũng không ổn. Thế nhưng, suy nghĩ kỹ lưỡng, tôi quyết định chỉ nên cho em chồng vay một nửa để đề phòng bất trắc.

Ấy vậy mà vừa nghe xong ý kiến của tôi, chồng một mực phản đối, nói đã cho vay thì cho vay hết, chứ ai lại có tiền mà để em phải đi xoay mượn khắp nơi được. Mẹ chồng cũng bĩu môi bảo tôi ki bo, tính toán.

Càng nghe họ nói, tôi càng thấy bực. Đó là tiền của tôi, đã cho vay là tốt lắm rồi, sao mẹ con họ có thể đòi hỏi quá đáng vậy chứ.

– Không, con chỉ có thể cho vay được thế thôi ạ.

– Cô đúng là cái loại kẹt xỉ. Đúng là loại bẩn tính, không được giáo dục đàng hoàng. À phải rồi, nhà cô như thế mà… – Mẹ chồng lập tức giở mặt.

– Chuyện vay tiền với chuyện gia đình con liên quan gì đến nhau mà mẹ cứ lôi vào như thế? Sao mẹ quá đáng vậy?

Thấy tôi “bật” mẹ chồng, chồng tôi vội vàng bênh mẹ nói vợ không ra gì:

– Em im đi! Mẹ nói có gì không đúng à? Em tính toán vừa thôi. Người cùng 1 nhà mà còn vậy thì sống lâu với nhau làm sao được.

– Thế thì anh đi mà kiếm tiền cho em anh vay. Cả nhà anh đối xử với tôi không ra gì, giờ muốn vay tiền thì mới ngọt nhạt. – Ấm ức quá, tôi nói thẳng mặt chồng.

Vừa nghe thấy thế, chồng tôi lồng lộn lên:

– Giờ cô dám phân biệt như vậy à? Đã thế thì tôi nói cho cô biết. Với tôi các em mới như tay chân còn vợ chỉ như bộ quần áo, mặc chán thì vứt. Cái loại như cô, tôi muốn bỏ lúc nào chả được!

– Vâng, anh em như tay chân, cụt chân cụt tay ra đường người ta vẫn thương, chứ mà không mặc quần mặc áo ra đường thì họ chửi là đồ điên đấy.

Chưa để tôi nói hết câu, chồng liền cho tôi một cái tát như trời giáng.

– Cút khỏi nhà tôi ngay

– Được, tôi đi! Anh có giỏi cứ “khỏa thân” cả đời này xem!

Tối hôm ấy, tôi xách valy rời khỏi nhà chồng trong sự đau đớn và uất hận. Thấy tôi đứng trước cửa nhà, mẹ đẻ ôm chầm lấy:

– Thôi không sao, về đây với mẹ…

Mấy hôm sau, chồng tôi hình như đã nguôi giận và suy nghĩ lại. Có vẻ anh ta cũng nhận ra mình quá đáng nên cứ gọi điện cho vợ liên tục. Hôm trước, anh ta còn nhắn: “Tha lỗi cho anh”, thế nhưng tôi chỉ đọc mà không thèm trả lời!

Đúng là tôi cần một người đàn ông yêu thương gia đình thật, nhưng không người như chồng tôi, tuyệt đối không được.

Theo Phụ nữ Thủ đô