XÓT XA mẹ đẻ lên chăm con gái Ở CỮ bị cả nhà thông gia KHINH RẺ, SỈ NHỤC là “đồ ăn hại”

- Con ơi, nhà mình nghèo khổ mãi rồi, sau này lấy chồng phải cố kiếm gia đình giàu có, tử tế thì mới mong đổi đời được.

Từ những ngày chập chững bước chân lên Hà Nội học thì cái tư tưởng nhất định phải lấy chồng giàu của mẹ đã ngấm vào trong suy nghĩ của tôi. Cũng như bao cô gái khác, có chút nhan sắc, lại học thức, tôi luôn mộng tưởng về những chàng soái ca nhà giàu, bảnh bao, ga lăng. Suốt thời sinh viên, tôi đã từng trải qua vài ba mối tình nhưng tất cả đều chẳng đi đến đâu bởi họ không đạt yêu cầu.

Chỉ đến khi đi làm được nửa năm, tôi vô tình gặp được Tuấn trong lần đi ăn tiệc cưới đồng nghiệp, tôi mới thấy trái tim mình thực sự biết rung động. Anh đúng chuẩn mẫu người trong mơ mà tôi luôn tìm kiếm bấy lâu nay, mới 28 tuổi nhưng đã làm trưởng phòng trong một công ty lớn, bố mẹ đều là công chức nhà nước, giàu có.

Chính anh là người phát tín hiệu và chủ động làm quen với tôi. 3 tháng sau khi chính thức nói lời yêu, tôi dẫn anh về ra mắt, khỏi phải nói lúc ấy mẹ tôi mừng như thế nào. Mấy người họ hàng ai cũng xúm tới để được xem mặt cháu rể tương lai:
– Cái Lan thế mà số sướng nhỉ, đẹp người, đẹp nết, giờ lại yêu được trai Hà Nội.
– Ừ, có phải ai cũng được như thế đâu, giá con mình được bằng nửa cái Lan thì tốt.

Một đám cưới rình rang được tổ chức ở nhà hàng sang trọng bậc nhất khiến ai nấy trong nhà tôi đều nở mày nở mặt. Tôi cũng hạnh phúc lắm, nghe bạn bè, đồng nghiệp chúc mừng mà cười tít mắt, nghĩ rằng cuộc sống sau này sẽ thoải mái trong nhung lụa.

Thế nhưng vừa sau đám cưới được 1 ngày thì nụ cười trên môi tôi tắt hẳn. Mẹ chồng không còn niềm nở, thoải mái như trước nữa mà buộc tôi phải nghỉ việc, ở nhà lo nội trợ. Không thể làm khác được khi cả chồng và bố mẹ anh đều cho vậy là đúng, tôi đành ngậm ngùi bỏ dở công việc đang trên đà rộng mở của mình. Mẹ anh lắp hẳn camera tứ phía trong nhà để theo dõi tôi đang làm những gì, có mang bớt của nả về nhà ngoại không.

Một năm sau, con trai đầu lòng của chúng tôi chào đời. Cả nhà chồng ai cũng bận việc nên muốn thuê giúp việc nhưng tôi thấy mẹ đẻ ở nhà đang rảnh rỗi vì chưa đến mùa thu hoạch nên muốn nhờ bà lên cho gần con, gần cháu.

Mẹ tôi lên đây rất giữ ý, ăn không dám ăn mà làm quần quật từ sáng tới đêm, nào là bế cháu, giặt giũ rồi lại nấu ăn cho cả gia đình thông gia. Có hôm mẹ tôi dậy từ 5h để chuẩn bị đồ ăn sáng cho mọi người đi làm. Nhưng cái tốt của mẹ không được ghi nhận mà còn ngược tác dụng khi mẹ chồng tôi nói thẳng thừng rằng:
– Bà không ngủ được thì để yên cho người khác ngủ, ai đời dậy từ mơ sáng rồi cứ va cái này, chạm cái kia liểng xiểng thì ai mà ngủ cho nổi.

Lúc ấy, nhìn vẻ mặt của mẹ mà tôi thương, chẳng biết phải làm sao. Ở cái nhà này, lâu dần mọi người coi mẹ tôi chẳng khác gì giúp việc, thay vì cảm ơn, họ lại tỏ ra không vừa ý, càu nhàu, trách móc, thậm chí là mắng chửi bà.

Một lần, mẹ bế con cho tôi xuống nhà ăn cơm trước vì thằng bé quấy, không chịu ngồi yên. Nhưng lúc vừa bước xuống cầu thang, tôi đã phải đứng khựng lại:
– Con gắp phần bà ấy mấy miếng vào cái bát, chứ ngồi cùng mâm mẹ không nuốt nổi, nhìn cái bày tay đen sì, ố vàng đó cầm thức ăn mất vệ sinh lắm.

Tôi ứa nước mắt, định lao xuống nói vài lời thì mẹ đẻ đúng lúc ấy lại đứng ngay đằng sau kéo tay lại:
– Thôi con ạ, một điều nhịn chín điều lành, về làm dâu nhà người ta thì phải nhẫn nhịn.

Bữa ấy, mẹ tôi nhịn cơm luôn, nằm giường mà bà phải quay mặt vào trong khóc, tránh cho con nhìn thấy. Đem chuyện góp ý với chồng, anh không đứng về phe tôi thì thôi còn bênh mẹ chằm chặp:
– Mẹ anh nói thế có gì sai đâu, mẹ em lên đây ở cả tháng trời rồi nhưng cư xử vẫn nhà quê một cục, không thay đổi được tí nào.
– Anh nói vậy là sao? Em cũng từ đó mà ra đấy. Anh khinh thường thì tại sao còn lấy em?

Thấy hai vợ chồng to tiếng với nhau, mẹ tôi lại vội chạy vào can ngăn và nhận hết tội lỗi về mình. Chứng kiến cảnh mẹ đẻ lên chăm con mới sinh mà bị cả nhà chồng coi khinh, tôi chỉ muốn bắt luôn xe cho bà về, có khi bà còn sung sướng, thoải mái hơn. Nhưng tôi còn chưa kịp làm thì tối ấy xảy ra chuyện.

Mẹ tôi xong việc có mở tivi lên để xem phim thì một lúc sau lại có tiếng nổ vang lên, mùi khét nồng nặc bay khắp nhà. Tôi vội chạy ra thì đã thấy mẹ chồng đứng chống nạnh, chỉ thẳng tay vào mặt mẹ tôi:
– Đồ ăn hại, bà có biết cái tivi này bao nhiêu tiền không? Có bán cả căn nhà rách nát của bà đi cũng không đủ tiền đền đâu.
– Tôi… tôi… xin lỗi.
– Đã chẳng giúp được gì, bà lên đây còn phá nhà tôi à, bà về luôn đi.

Vừa nói, mẹ chồng tôi vừa vứt hai tờ 500 nghìn ra trước mặt:
– Tiền đó, bà cầm đi cho khuất mắt tôi.

Lúc này không thể kiềm chế nổi nữa, tôi quyết nói rõ ràng với mẹ chồng một lần:
– Mẹ con lên đây làm bao nhiêu việc, có khác gì ô sin đâu, mẹ đã không cảm ơn thì thôi đi. Còn cái tivi là chuyện ngoài ý muốn, con sẽ mua cái mới đền cho mẹ.
– Cô nói hay nhỉ, cả năm nay cô nghỉ làm ở nhà thì lấy đâu ra tiền mà đền? Kiểu gì chẳng phải xin tiền con trai tôi, hay là cô lén lút rút bớt tiền của nhà này đưa cho mẹ cô làm của riêng, giờ mới có mà mạnh miệng?

Mẹ tôi thấy thế, liền đứng ra để thanh minh:
– Không có chuyện đó đâu bà, bà đừng nói thế oan cháu lắm. Tôi xin lỗi, tôi về là được chứ gì.
– Bà đi về luôn đi, chẳng được nước non gì hết.
– Mẹ đừng bao giờ nói mẹ con như thế?
– Con này, mới làm dâu chưa được bao lâu mà đã dám cãi tay đôi với mẹ chồng rồi cơ à? Cút, cút hết.

Tôi tức quá, ôm con cùng mẹ đi ra khỏi ăn nhà ấy luôn. Ngay sáng hôm sau, tôi đưa mẹ về quê mà hai mẹ con chỉ biết ôm nhau khóc. Tôi thật không ngờ một gia đình giàu có, gia giáo lại cư xử như vậy, cũng tại tôi ôm mộng lấy chồng giàu để đổi đời nhưng nào ngờ… Quay đi quay lại chỉ là những chuỗi ngày buồn và ngập trong nước mắt, giá như tôi chưa bao giờ sống bằng những mông tưởng thì có lẽ cuộc đời đã khác. Tôi sẽ ly hôn và không bao giờ quay trở lại cái căn nhà như địa ngục ấy nữa.

Theo WTT

Xem thêm: Khóc cạn nước mắt: Tâm sự của một người vợ chưa từng một lần được nhận quà trong ngày lễ

Em không là người hay đòi hỏi, cũng tuyệt nhiên không là người nghĩ mình cần được quan tâm đến những ngày như ngày phụ nữ, ngày lễ tình nhân… nhưng em cảm thấy cô đơn anh à!

Em dễ tính nên cứ phiên phiến, cái gì cũng cho qua. Bởi thế, nhiều lúc, em tự an ủi, anh bận nên không nhớ đến ngày lễ tình nhân, anh quên việc mua hoa, mua quà cho vợ. Lúc đó, em chỉ ước ao nhận được một tin nhắn chỉ với vài chữ thôi em cũng vui rồi.

Thế nhưng, 10 năm làm vợ chồng, em luôn đau đáu vì sao anh không bao giờ chủ động rủ em đi đâu đó, chưa bao giờ nhắn tin chúc mừng để thấy em vui vào ngày lễ tình nhân. Em biết, anh chẳng bận gì cả, lúc em đang khắc khoải chờ đợi sự quan tâm thì anh vô tư cà phê hay nhậu nhẹt với bạn bè.

Kết quả hình ảnh cho chồng tặng quà vợEm từng nghĩ, vợ chồng thương nhau là đủ, anh không nói ra nhưng anh với em đã ở bên nhau gần chục năm hẳn là anh sẽ yêu em rất nhiều. Chuyện hoa quà vào ngày lễ cũng chỉ là phù phiếm anh nhỉ? Mấy đứa bạn em khoe chồng nó đặt vé đi du lịch, nấu ăn hay tặng cái này cái kia thì cũng có gì to tát phải không anh?

Anh vẫn đưa lương em đều đặn, em muốn mua gì thì mua, cũng chẳng khi nào anh tiếc nhưng cũng không bao giờ anh giục em đi mua cái này cái kia mặc cho đẹp… Em lại tự an ủi chỉ cần có chồng hiền lành và thương mình là được, đòi hỏi gì thêm phải không anh?

Nhưng rồi, em nhận ra, em không vĩ đại đến mức cái gì cũng có thể khỏa lấp, bình thản khi thiếu sự quan tâm của anh. Em bật khóc, em vùi mình trong mớ chăn bông ấm áp nhưng cô độc, lạnh lẽo đến nhường nào. Em khóc vì em cũng là phụ nữ, các bạn em cứ khoe được chồng tặng hết cái này đến cái kia, lòng em cũng nao nao lạ lùng.

Kết quả hình ảnh cho chồng tặng quà vợTrong nước mắt, em nghĩ đến anh, người đàn ông em yêu đến tận cùng, người là cả thế giới của em. Nhưng người cho em một thế giới đầy cô độc. Một thế giới chỉ có hai người mà người đàn ông lúc nào cũng chạy theo những cuộc vui với bạn bè. Em cố vui trong suốt 10 năm qua nhưng chợt nhận ra mình yếu đuối đến cùng cực và nước mắt em lã chã rơi.

Chỉ cần một ngày anh về sớm, tặng em một bông hoa hay vào bếp nấu gì đó cho em ăn thôi nhưng khó quá anh ạ. Em biết, chúng ta không giàu có, nhưng cũng không vất vả đến độ không có thời gian và tâm sức để quan tâm đến nhau.

Người ta thường nói, vợ chồng đủ yêu và đủ hiểu để ở bên nhau sao còn đòi hỏi vài thứ bình thường. Nhưng có lẽ, phụ nữ thường như thế, cả đời có thể vất vả, có thể làm quên ngày quên đêm, có thể bị mọi người thờ ơ xa lánh, nhưng họ luôn muốn duy nhất người mình yêu thương quan tâm.

9df3f3940f7df9d5595e673719220716Không hẳn là đúng ngày lễ tình nhân mới có thể bày tỏ tình cảm, mỗi ngày qua đi luôn là mốc thời gian cho chúng ta chứng tỏ tình yêu với nửa kia của mình. Anh vẫn thường nói với em: “Bày vẽ làm gì, anh không quen như thế, anh cũng không quen nói lời yêu thương với em, vợ chồng với nhau thì cứ sống thật thôi, màu mè chi cho mệt”.

Sống thật không có nghĩa là sống vô tâm, không có nghĩa là không tụ tập bạn bè thì anh dán mắt vào ti vi và điện thoại, ăn cơm xong vợ một nơi, chồng một nơi. Sống thật không có nghĩa là chỉ vuốt tóc nhau thôi cũng không có, chỉ dừng ánh mắt vào nhau một lần cũng hiếm hoi. Đã bao lâu rồi chúng ta không hôn nhau?

Sống thật không có nghĩa là chẳng bao giờ anh hỏi xem em có mệt không? Chẳng bao giờ anh với em có khoảng không gian riêng sau ngày cưới, như hai đứa đến một bãi biển nào đó, khu rừng nào đó chỉ để nắm tay nhau mà ngồi nhìn thời gian trôi…

Với tình yêu, có là ngày nào nó vẫn luôn tồn tại nhưng nếu không có sự tương tác, quan tâm nhau, tình yêu sẽ chết anh à. Dù đã nghĩ rất nhiều khía cạnh để thông cảm cho anh và tự động viên mình, không hiểu sao, em vẫn thấy mình đơn độc trong tình yêu của anh…