Cha mẹ khiếm thị cầu xin cứu con bị ung thư võng mạc: ‘Nếu có thể đánh đổi nốt mạng sống của mẹ, mẹ sẵn sàng để con được sống khoẻ mạnh’

Những ngày con đau đớn quằn quại, người mẹ chẳng biết làm gì để xoa dịu nỗi đau cho con, chị chỉ ước có thể đánh đổi mạng sống để con được khỏe mạnh.

Cuộc đời này đúng là lắm bất công các mẹ à. Kẻ thì lắm tiền nhiều của người thì bất hạnh đến cùng cực như trường hợp mà sáng nay em vừa đọc được trên trang ử Vietnamnet nè các mẹ. Thật sự không cầm được nước mắt.

h26SN7yMw_IOLeMvxuNTzb-YMX2Dzs2l6ZtMuGOnch5E3w0aVT3e32dZsZWUZaZ69ye6oNR1ggmUF9Y_8EeiiFFZQNCI

Ngay từ khi lọt lòng, chị Phạm Thị Huệ, (thôn Ngô Xuyên, thị trấn Như Quỳnh, Văn Lâm, Hưng Yên) đã bị khiếm thị bẩm sinh. Hơn 40 tuổi chị vẫn chưa yêu ai. Cuộc đời chị bước sang một trang mới kể từ khi chị bước vào gánh hát rong người mù.Tại đây, chị gặp được anh Ngô Văn Dũng (1976, quê Bắc Giang). Anh Dũng cũng là người khiếm thị.

Có lẽ vì có chung một số phận mà 2 anh chị dễ đồng cảm với nhau. 2 tâm hồn đồng điệu rồi quyết định gắn kết cuộc đời với nhau. Năm 2014, anh chị kết hôn. Sau 3 năm đám cưới, chị Huệ sinh bé Phạm Hữu Hùng (lấy theo họ mẹ).

Số phận đã lấy đi tất cả ánh sáng của chi, suốt mấy chục năm qua, cuộc sống của chị Huệ chỉ tràn ngập bóng tối. Gặp rồi lấy anh Hùng đã giúp người phụ nữ ấy có một bờ vai để dựa dẫm. Kết quả tình yêu đẹp đẽ ấy là bé Hùng. Con chínhlà niềm an ủi tâm hồn cho đôi vợ chồng mù, là ánh sáng cuộc đời là niềm hy vọng để cho 2 con người khiếm thị ấy tiếp tục nương tựa nhau, tiếp tục sống vui vẻ vì con.

Chưa một lần được biết gương mặt, hình hài của đứa trẻ mình dứt ruột sinh ra nhưng người mẹ ấy có thể cảm nhận bằng trái tim. Lắng nghe nhịp thở, tiếng khóc, nói, cười của con với người mẹ mù ấy vậy là đủ lắm rồi.

jWhYaPaWIS7HTITatlvQTBf7GQxZgC0hRYH11iEvux9oAaeoAXpQlJbMCuI_oNW83SY0p5qLbhqkOoRJf81M6_EaJxJnEA

“Người mù chúng tôi tuy chẳng bao giờ nhìn thấy con nhưng chúng tôi vẫn nghe thấy, cảm nhận thấy. Lắng nhe nhịp thở, tiếng khóc, cười từ con, trong tim tôi luôn có một ánh sáng nào đó chú ạ. Chắc người bình thường khó lòng cảm nhận được điều này. Đối với tôi, chỉ vậy là đủ rồi”, chị Huệ tâm sự.

Những tưởng, những tháng ngày sau này của gia đình nhỏ này sẽ tràn ngập tiếng cười trẻ thơ. Vậy mà, sóng gió một lần nữa vận vào cuộc đời của người phụ nữ bất hạnh này. Tháng 9 năm nay, vợ chồng chị đau đớn nhận tin con trai mắc bệnh ung thư võng mạc.

Cuộc sống vốn đã quá khắc nghiệt nay lại càng tàn nhẫn hơn với họ. Họ chẳng thể làm được gì để tạo ra nguồn thu nhập ổn định. Gánh nặng kinh tế, chi phí chạy chữa cho con giờ đây là một bài toàn không bao giờ tìm ra đáp án.

Trước giờ chị chẳng biết căn bệnh quái ác mà con chị đang mắc nguy hiểm thể nào cho đến khi được nghe mọi người kể. Đó cũng là lúc người mẹ đau khổ tột cùng, cảm nhận rõ nhất nguồn ánh sáng hy vọng bị dập tắt.

vtNy1TJIn1MfexMjfo_THwlGZPE3jOTWj62Hp02EqD5A9sbECsAi0zQjgK2yFL-GN1nT3MzCq6R2BkME5OWZr3aAXd5S

Những ngày con đau đớn quằn quại, chẳng thể làm được gì hơn ngoài một cái ôm thật chặt để hơi ấm của chị có thể xoa dịu nỗi đau cho con trai. Giọt nước mắt chảy tận trong trái tim. Đứt từng đoạn ruột theo từng tiếng gào khóc, đau đớn của con.

Càng đau hơn khi mẹ quá bất lực, nghe tiếng con khóc mãi chẳng dứt mà chẳng làm được gì ngoài sự dỗ dành:“Con ơi nín đi con. Nếu có thể đánh đổi nốt mạng sống của mẹ, mẹ sẵn sàng để con được sống khoẻ mạnh”.

Số phận trêu ngươi cướp đi ánh sáng của chị thì một lần nữa nó đang từng ngày đe dọa sự sống của đứa con trai nhỏ bé của chị. Vì sao ông trời bất công và tàn nhẫn đến thế. Chị đã khổ, chồng cũng khổ, con trai chị cũng khổ. Chỉ mong phép màu sẽ đến với bé Hùng, đến với gia đình chị để tất cả họ có thể bước ra khỏi cuộc đời tối tăm này mà sống thật hạnh phúc vì họ xứng đáng được.