Tôi thuê dâu trông con sau khi vợ tôi qua đời vì thường xuyên phải đi công tác. Hôm về nhà sớm hơn kế hoạch, tôi thấy con gái 8 t;/uổi đang quỳ lau sàn nhà, trên lưng cõng đứa em. Nhưng những gì tôi nghe lén được qua cuộc điện thoại lúc đó mới là kin;/h h–oàng…
Tôi thuê dâu trông con sau khi vợ tôi qua đời vì thường xuyên phải đi công tác. Hôm về nhà sớm hơn kế hoạch, tôi thấy con gái 8 t;/uổi đang quỳ lau sàn nhà, trên lưng cõng đứa em. Nhưng những gì tôi nghe lén được qua cuộc điện thoại lúc đó mới là kin;/h h--oàng...
Vợ tôi mất vào một buổi chiều mưa nặng hạt, khi căn nhà còn mùi sữa trẻ con và tiếng cười chưa kịp nguôi. Hai năm trôi qua, tôi vẫn chưa quen với sự im lặng sau mỗi lần mở cửa.
Nhà không nhỏ, nhưng mỗi bước chân đều vang lên trống rỗng.
Tôi tên Minh, một kỹ sư xây dựng. Công việc buộc tôi đi công trình liên miên, có khi cả tuần không về. Hai đứa nhỏ — An, chín tuổi, và Bình, mới hơn hai tuổi — cần một người ở nhà trông nom.
Tôi tìm người giúp việc sau nhiều đêm trằn trọc.
Người phụ nữ đó tên Hường. Ngoài bốn mươi, giọng quê mềm, nói chuyện luôn cúi đầu. Ngày đầu vào nhà, bà ta nhìn hai đứa nhỏ, chép miệng:
“Thương quá… tụi nhỏ thiếu mẹ sớm thiệt tội. Anh cứ yên tâm, tôi coi tụi nhỏ như con ruột.”
Tôi gật đầu.
Không hẳn vì tin.
Mà vì tôi không có lựa chọn khác.
Ngày hôm đó, tôi kết thúc chuyến công tác sớm hơn dự kiến nửa ngày. Không báo trước. Trong đầu chỉ có một ý nghĩ rất đơn giản: ôm con.
Chiếc chìa khóa xoay nhẹ trong ổ.
Không tiếng ti vi.
Không tiếng trẻ con.
Không cả tiếng chào quen thuộc.
Một cảm giác lạnh chạy dọc sống lưng tôi.
Tôi bước vào phòng khách — và đứng sững lại.
Giữa nền gạch lạnh, An đang quỳ.
Tấm lưng gầy cong xuống.
Sau lưng con bé là Bình, ngủ gục, đầu chúi vào vai chị, hai tay bé xíu buông thõng.
Con bé cầm giẻ lau sàn, tay run lên từng nhịp. Mỗi lần lau, cả người nó nghiêng đi vì sức nặng phía sau.
Tôi nghe rõ tiếng thở nặng nề của con.
Nhỏ, đứt quãng.
Như cố nén.
Tôi chết lặng.

Chưa kịp bước ra thì từ bếp vang lên tiếng chuông điện thoại.
Giọng Hường vang lên, rõ mồn một:
“Ờ, tôi đang dạy nó đó.”
Tôi nép sau bức tường.
“Con nít mà, phải tập cho quen việc sớm. Không sau này lớn lên lười, hư người.”
Tôi cảm thấy bàn tay mình lạnh ngắt.
“Ba nó hiền lắm. Đi suốt. Vợ chết rồi, đầu óc còn rối, có để ý gì đâu.”
Mỗi chữ như dao cắt.
“Khóc hả? Kệ. Khóc quen rồi thì tự nín.”
Bà ta cười.
Một tiếng cười khô khốc.
“Có lần tôi dọa nó: không ngoan là tao nói ba mày bỏ mày luôn. Thế là im re liền.”
Tai tôi ù đi.
Tim đập dồn đến đau nhói.
Tôi nhìn ra phòng khách.
An vẫn quỳ.
Mồ hôi chảy dọc trán, nhỏ xuống sàn.
Con bé cắn chặt môi, mắt nhìn chằm chằm vào vệt nước như thể chỉ cần lệch tay một chút… sẽ có chuyện khủng khiếp xảy ra.
Cuộc gọi kết thúc.
Tôi bước ra.
Hường quay lại, giật mình.
Chưa kịp mở miệng, tôi đã tiến đến, nhẹ nhàng bế Bình khỏi lưng con bé, đặt thằng nhỏ lên ghế.
Tôi quỳ xuống trước mặt An.
“Con đang làm gì vậy?”
Con bé ngước lên nhìn tôi.
Chỉ một giây thôi.
Rồi mọi thứ trong con vỡ tung.
Nó òa khóc, ôm chặt cổ tôi, tiếng nghẹn lại trong lồng ngực:
“Con xin lỗi ba… con lau chưa sạch… ba đừng bỏ con… con ngoan mà…”
Tôi không thở được nữa.
Tôi đứng dậy.
Quay sang Hường.
Giọng tôi bình tĩnh đến mức chính tôi cũng sợ.
“Cô thu dọn đồ đạc. Rời khỏi nhà tôi trong mười phút.”
Bà ta lắp bắp:
“Anh… anh hiểu lầm rồi…”
Tôi giơ điện thoại lên.
“Cô nói thêm một câu nữa, tôi bật đoạn ghi âm vừa rồi cho công an nghe.”
Mặt bà ta tái mét.
Không nói thêm lời nào.
Đêm đó, tôi gọi điện xin hủy toàn bộ chuyến công tác dài hạn.
Tôi đổi công việc.
Thu nhập ít đi.
Nhưng tôi ở nhà.
Tôi ngồi xuống sàn, lau lại đúng vết nước An đã lau ban chiều.
Con bé ngồi cạnh, rụt rè đặt tay lên tay tôi.
“Ba… để con làm cho.”
Tôi lắc đầu.
Nước mắt rơi xuống nền gạch.
“Không.
Việc của con… là được làm trẻ con.”
Con bé gật đầu.
Rất khẽ.
Từ hôm đó, tôi hiểu ra:
Không phải người lớn nào nói thương trẻ con
cũng thực sự thương.
Và có những tổn thương,
chỉ cần người lớn về muộn hơn một bước,
sẽ theo con trẻ suốt cả đời.