Đi công tác về bất ngờ lúc nửa đêm, nhìn chiếc váy hồng vợ mặc trái tôi tái mặt
Tôi khẽ mở cửa, định bước vào ôm vợ từ phía sau. Và rồi, ánh mắt tôi sững lại. Vợ tôi nằm nghiêng, quay lưng ra cửa. Trên người cô ấy là chiếc váy bầu màu hồng phấn, quen thuộc, nhưng… bị mặc trái.
Hôm đó, tôi đi công tác ba ngày ở TP.HCM. Theo kế hoạch, tối nay mới về, nhưng công việc kết thúc sớm nên tôi quyết định đổi vé, bay về Hà Nội ngay trong đêm. Tôi định nhắn cho vợ một tiếng, rồi lại thôi — “Để dành làm cô ấy bất ngờ.”
Tôi về đến nhà khi đồng hồ đã gần điểm 1 giờ sáng. Căn nhà tối om, chỉ còn ánh đèn ngủ yếu ớt hắt ra từ phòng. Tôi nhẹ nhàng mở cửa, lòng tràn ngập cảm xúc, chỉ mong được ôm vợ từ phía sau sau mấy ngày xa cách.
Nhưng… tôi khựng lại.
Thảo nằm nghiêng, quay lưng về phía cửa. Trên người cô là chiếc váy hồng phấn quen thuộc — nhưng bị mặc ngược. Bên cạnh cô, ga giường lấm tấm những vệt ẩm mờ mờ như có ai vừa làm đổ nước.
Tim tôi đập dồn dập. Một cảm giác bất an, nghẹn lại nơi cổ họng.
Tại sao vợ lại mặc váy trái?
Tại sao trên giường lại có vệt nước lạ như vậy?
Hàng loạt suy nghĩ đen tối ập đến, khiến tôi gần như không thở nổi.
Tôi cố trấn tĩnh, bước lại gần, giọng run run hỏi:
– Em… sao lại mặc váy trái thế này?
Thảo giật mình mở mắt, ngơ ngác nhìn tôi, rồi lắp bắp:
– Anh… về rồi à? Sao anh không báo trước…
Câu nói ngập ngừng, ánh mắt hoang mang của cô khiến lòng tôi càng thêm rối bời…

Tôi lặp lại câu hỏi, lần này gay gắt hơn:
– Em làm gì sau lưng anh? Tại sao váy lại mặc trái?
Khoảnh khắc ấy, đôi mắt Thảo bỗng rưng rưng. Cô nghẹn giọng:
– Anh nghi ngờ em sao?
Tôi im lặng. Trong đầu vẫn ám ảnh hình ảnh chiếc váy hồng.
Rồi cô vừa khóc vừa nói, giọng run rẩy:
– Em dậy giữa đêm đi vệ sinh, trời nóng quá nên thay váy. Em mệt, chẳng để ý gì, chỉ muốn nằm nhanh cho đỡ nhức lưng. Anh ơi, em đang mang bầu, có hơi sức đâu mà…
Cô đặt tay lên bụng – bản năng của người mẹ. Lúc ấy, tim tôi như bị bóp nghẹt. Tôi nhớ những đêm cô mất ngủ vì chuột rút, những bữa ăn cô cố nuốt từng muỗng vì con dù miệng đắng nghét. Vậy mà tôi lại để sự nghi ngờ giết chết lý trí chỉ trong một khoảnh khắc.
Tôi ôm chặt Thảo, khẽ nói:
– Anh xin lỗi… Anh sợ mất em.
Cô tựa vào vai tôi, nức nở:
– Em chỉ mong anh tin em… Em đã đủ mệt mỏi rồi, giờ còn bị người em yêu nghi ngờ…
Đêm ấy, chúng tôi ngồi bên nhau rất lâu. Thảo kể tôi nghe về nỗi sợ sinh nở, về những đêm cô trằn trọc lo con không lớn đủ. Rồi cô cười gượng:
– Có lúc em nhìn gương, thấy mình xấu xí, em sợ anh sẽ chán… Vậy mà giờ anh còn nghĩ em phản bội…
Tôi chỉ biết nắm tay vợ, hối hận đến tận cùng.
Sáng hôm sau, tôi dậy sớm nấu cháo gà cho cô. Khi tôi mang bát cháo vào, Thảo ngồi vuốt bụng, ánh mắt hiền hòa nhìn tôi, nụ cười mệt nhưng ấm. Tôi đặt tay lên bụng cô, cảm nhận cú đạp khẽ của con – như một lời nhắc: “Hãy yêu thương và tin nhau, đừng để giông bão đến từ chính trong nhà.”
Vài hôm sau, Thảo giặt lại chiếc váy hồng, gấp gọn đặt lên kệ. Tôi nhìn nó, khẽ cười. Chiếc váy từng khiến tôi hoài nghi, giờ lại trở thành biểu tượng của bài học đắt giá – rằng trong hôn nhân, điều giữ vững hạnh phúc không chỉ là tình yêu, mà còn là niềm tin và sự thấu hiểu.
Giờ đây, mỗi tối tôi đều đặt tay lên bụng vợ, cảm nhận nhịp sống nhỏ bé bên trong. Và tôi thầm nhủ:
“Đừng bao giờ để một chiếc váy mặc trái làm trái tim mình cũng lộn ngược.”
Nguồn: https://sohuutritue.net.vn/di-cong-tac-ve-bat-ngo-luc-nua-dem-nhin-chiec-vay-hong-vo-mac-trai-toi-tai-mat-d326448.html