Vợ giám đốc đến công ty chơi, bị chồng ch:ê qu:ê m:ùa đ:uổi đi – 10 phút sau anh ta nhận cái kết k:inh h:oàng

Trưa hôm đó, Mai mặc chiếc áo hoa tím nhạt, quần vải đen giản dị và đi đôi dép nhựa, tay xách giỏ cóc xoài ổi cô tự muối. Biết chồng thích ăn đồ chua cay vào giờ nghỉ, Mai tranh thủ ghé công ty anh sau khi đi chợ về.

Trưa hôm ấy, Mai mặc chiếc áo hoa tím nhạt, quần vải đen giản dị và đôi dép nhựa đã sờn gót. Trên tay cô là chiếc giỏ nhựa đựng đầy cóc, xoài, ổi – những món cô tự tay muối chua, pha nước mắm ớt tỏi đúng khẩu vị của chồng. Biết chồng thích ăn đồ chua cay vào giờ nghỉ trưa, Mai tranh thủ ghé qua công ty sau khi dọn hàng xong ở chợ.

Cô đứng dưới sảnh tòa nhà cao tầng, ngước nhìn bảng tên công ty. Một cô lễ tân bước đến hỏi:
– “Chị cần gặp ai ạ?”
– “Cho chị gặp anh Quân – giám đốc công ty em. Chị mang chút đồ anh ấy thích.”

Cô lễ tân thoáng nhìn bộ quần áo giản dị và đôi dép nhựa của Mai, ánh mắt có chút bối rối nhưng vẫn lễ phép bấm máy gọi.

Chỉ ít phút sau, Quân bước xuống. Anh xuất hiện trong bộ vest xám, sơ mi trắng, giày da bóng loáng. Thấy vợ, anh khựng lại. Nhìn quanh thấy vài nhân viên xì xào, mấy cô gái trẻ khúc khích cười, Quân lập tức cau mày.

Mai nở nụ cười hiền, giơ giỏ lên:
– “Em mua cóc ổi muối cho anh nè, đồ cay chua anh thích nhất đó.”

Nhưng Quân không cười. Anh nghiêng người, hạ giọng lạnh lùng:
– “Em đến đây làm gì? Có biết đây là chỗ làm của anh không? Ăn mặc thế này mà cũng vác mặt tới à?”

Mai chết lặng, giọng run run:
– “Em… chỉ muốn mang cho anh chút đồ anh thích thôi…”

Quân quay sang bảo vệ:
– “Anh, làm ơn đưa cô này ra ngoài giúp tôi. Đừng để ảnh hưởng đến hình ảnh công ty.”

Câu nói ấy khiến t:im Mai nh:ói b:uốt. Cô cúi đầu, hai tay siết chặt quai giỏ. Một anh bảo vệ ái ngại kéo tay cô:
– “Thôi chị ơi, chị ra ngoài đi… sếp không muốn gặp đâu.”

Bị đẩy ra cổng, Mai đứng lặng, nước mắt rơi trên đôi dép nhựa cũ. Cô ngước nhìn tòa nhà sang trọng, nơi chồng cô được bao người kính nể – vậy mà chính cô, vợ anh, lại bị đối xử chẳng khác gì một k:ẻ ă:n x:in.

Cô xoay người, lặng lẽ bước đi…

Chưa đầy 15 phút sau, một chiếc xe sang màu đen đỗ xịch trước sảnh. Một người đàn ông lớn tuổi, dáng vẻ uy nghiêm trong bộ vest đen bước xuống, theo sau là trợ lý và tài xế. Nhân viên lễ tân hoảng hốt:

– Anh Quân ơi, Chủ tịch đến… đến đột xuất ạ!

Quân giật mình, vội chỉnh cà vạt, lao ra cúi đầu:

– Dạ, cháu chào Chủ tịch ạ!

Chủ tịch không đáp, chỉ nhìn thẳng vào anh, giọng trầm lạnh:

– Cậu là Quân?

– Dạ… vâng ạ.

– Vợ cậu vừa đến công ty. Cậu đối xử thế nào?

Quân tái mặt, ấp úng:

– Dạ… cô ấy… ăn mặc hơi… không phù hợp, sợ ảnh hưởng hình ảnh công ty nên… cháu… cho người mời ra ngoài…

Chủ tịch cười khẩy, quay sang trợ lý:

– Cậu ghi vào biên bản. Tạm đình chỉ chức giám đốc của Quân. Lý do: có dấu hiệu sử dụng quỹ công ty sai mục đích – kiểm toán đã phát hiện từ tháng trước. Hôm nay chỉ là giọt nước tràn ly.

Quân giật thót:

– Dạ… Chủ tịch… chuyện hôm nay… chỉ là hiểu lầm…

Chủ tịch gằn giọng:

– Còn một điều nữa – cô gái mà cậu gọi là “quê mùa”… là con gái tôi.

Không khí như đóng băng.

– Nó từng là tiểu thư của tập đoàn này. Nhưng nó bỏ tất cả để theo cậu – một gã tay trắng, nợ nần chồng chất. Vì yêu cậu, nó chấp nhận sống trong căn trọ ẩm thấp, phụ cậu bán trái cây ngoài chợ, nhịn ăn từng bữa để trả nợ thay cậu. Vậy mà giờ đây, cậu khinh thường nó?

Toàn bộ nhân viên chết lặng. Ai nấy đều nhìn nhau sững sờ. Người thì thầm: “Con gái Chủ tịch? Tiểu thư tập đoàn mà sống đời bán hàng ngoài chợ suốt mấy năm sao?”

Quân quỵ xuống sàn, bàn tay run rẩy níu lấy ống quần Chủ tịch:

– Bố… con xin lỗi… con không biết…

Nhưng Chủ tịch đã quay lưng, lên xe. Cửa xe khép lại trong tiếng thở dài nhẫn nhịn.

Chiều hôm ấy, tin Quân bị đình chỉ lan khắp công ty. Còn Mai, cô ngồi lặng bên gánh hàng quen đầu chợ, đôi mắt ráo hoảnh. Cô đã khóc đủ rồi. Giờ đây, chỉ còn bình yên và tự trọng là điều cô giữ cho mình.

Người phụ nữ ấy – từng là tiểu thư, từng là vợ – đã đánh đổi tất cả cho một người đàn ông. Nhưng tiếc thay, anh ta lại không biết trân trọng, cho đến khi mọi thứ đã muộn màng.

Nguồn: https://sohuutritue.net.vn/vo-giam-doc-den-cong-ty-choi-bi-chong-che-que-mua-duoi-di-10-phut-sau-anh-ta-nhan-cai-ket-kinh-hoang-d304069.html

 

X
/57976558/Ureka_Supply_myeva.vn_InflowMB_1x1_130623