Vợ ông Mạnh – bà Hường – nóng má;/u vì mụ già đanh đá nhà cuối xóm nợ tiền cám gà cả nửa năm vẫn không chịu trả, còn vênh mặt thách
Vợ ông Mạnh – bà Hường – nóng má;/u vì mụ già đanh đá nhà cuối xóm nợ tiền cám gà cả nửa năm vẫn không chịu trả, còn vênh mặt thách
Vợ ông Mạnh – bà Hường – vốn hiền lành, nhẫn nhịn bao năm. Nhưng hôm đó, nghe mụ già chua ngoa cuối xóm quỵt tiền cám gà nửa năm trời mà còn dám vênh mặt thách:
“Thích thì cắt nước đi, xem ai sợ ai!”
…thì máu trong người bà như sôi lên.
Bà đứng phắt dậy giữa sân, tay run bần bật chỉ thẳng vào mặt mụ kia:
“Tối nay tôi khóa đồng nước nhà bà luôn! Để xem ai khóc!”
Tiếng đôi bên cãi vã vang cả xóm, người đi đường dừng lại nhìn. Ai cũng nghĩ:
“Lại chuyện nhỏ xé ra to, rồi mai họp thôn hòa giải thôi.”
Không ai ngờ… chính cái tối ầm ĩ ấy lại mở đầu cho một bi kịch khiến cả xóm Mỏ Cạn run rẩy nhiều tuần sau.
Gần hai nghìn con gà nhà ông Mạnh – bao vốn liếng dồn vào suốt nửa năm – bất ngờ náo loạn dữ dội.
Tiếng cánh đập thình thịch.
Tiếng kêu thét, rít lên từng hồi như thể có thứ gì vô hình đang đuổi giết chúng.
Cả nhà vội bật đèn pin chạy ra.
Cảnh tượng trước mắt khiến ai cũng rùng mình:

-
Gà đâm đầu vào tường, ngã lăn ra rồi lại vùng lên
-
Một số con bay lên xà, móng cấu vào từng thanh gỗ
-
Phân tung tóe khắp chuồng vì chúng giẫm đạp lên nhau trong hoảng loạn
Ông Mạnh quắc mắt, tưởng là trăn hoặc mèo rừng chui vào phá. Ông soi từng góc, từng hốc… nhưng tuyệt nhiên không có gì.
Đến gần 2 giờ sáng, đàn gà mới dần lịm xuống, nằm thở hổn hển.
Cả nhà mệt nhoài, nghĩ rằng chỉ là “điềm lạ” một đêm.
Không ai biết họ vừa bước sang ranh giới của một cơn ác mộng.
5 giờ sáng, ông Mạnh mở cửa chuồng.
Và bàn tay ông… rụng rời.
Trước mắt ông:
Hàng trăm con gà nằm rải rác như lá rụng cuối mùa.
Cổ vẹo sang một bên, chân co cứng, mỏ há ra mà không kêu được tiếng nào.
Mùi hăng hắc của bệnh chết cấp tính lan ra cả sân.
Bà Hường nhìn thấy thì quỵ xuống ngay lập tức, ôm đầu khóc nấc.
Con gái gào lên:
“Trời ơi! Trời ơi… nhà mình mất hết rồi mẹ ơi!”
Ông Mạnh đứng không vững, mặt trắng bệch, miệng lắp bắp chẳng nên lời.
Lứa gà lớn nhất năm – chuẩn bị xuất bán –
tan tành chỉ sau một đêm.
Công an xã, thú y huyện, lãnh đạo thôn kéo đến kín sân.
Ông Mạnh run rẩy mở camera chống trộm lắp mấy ngày trước.
Đoạn video chạy đến 23 giờ đêm…
Cả nhà chết lặng.
Không có ma.
Không có kẻ lạ mặt nào lẻn vào.
Mà là Phước.
Cậu công nhân trẻ sống nhờ cơm nhà ông Mạnh hơn hai năm trời.
Camera ghi lại rõ mồn một:
-
Phước lén mở kho thức ăn
-
Lấy một túi nilon đen giấu trong áo
-
Trộn vào máng rồi lặng lẽ rời đi, không thắp một ánh đèn nào
Khi bị gọi lên, Phước run như cầy sấy. Đôi tay cậu gồng cứng, lời nói bật ra như đứt đoạn:
“Cháu… cháu bị bà kia xúi… chỉ bảo làm cho gà yếu… cháu không biết là thuốc độc…”
Cả nhà ông Mạnh từ chết lặng chuyển sang sững sờ, đau điếng.
Hóa ra mụ già quỵt nợ kia từng nhiều lần thuê Phước làm việc vặt: sửa ống nước, dọn sân, đưa đón cháu… trả công hậu hĩnh.
Đêm mâu thuẫn nổ ra, mụ ta gọi Phước sang, dúi vào tay một túi chất lỏng sát trùng mạnh:
“Rải một ít vào máng thôi cho nhà nó biết sợ. Tội gì phải nể cái loại dọa cắt nước nhà già này!”
Nhưng mụ ta không nói rằng thứ đó…
chỉ cần vài giọt cũng đủ khiến đàn gà chết cấp tính trong vài giờ.
6. Cái kết – và những tiếng thở dài xé lòng
Phước bị công an tạm giữ.
Mụ già bị hàng xóm đồng loạt làm đơn tố cáo gửi lên xã.
Vợ chồng ông Mạnh trắng tay sau lứa gà lớn nhất năm.
Đêm đó, sân nhà ông Mạnh lạnh buốt.
Bà Hường ngồi thẫn thờ nhìn về phía chuồng gà tối om, mắt sưng đỏ như than hồng:
“Mất gà còn nuôi lại được…
Nhưng mất niềm tin vào người mình xem như con…
Mất rồi… sao lấy lại đây…”
Xóm Mỏ Cạn – vốn yên bình bao đời –
bỗng chốc chìm trong những tiếng bàn tán, những ánh nhìn dè chừng, và cảm giác nặng trĩu không tan suốt cả tháng trời.
Không phải ma.
Không phải bùa ngải.
Chỉ có lòng người – mà đôi khi, còn đáng sợ hơn cả bóng đêm.